Editor: Lily
Mẫn Trí đến muộn, đêm hội năm mới náo nhiệt cũng không thể xua tan vẻ mặt âm trầm của anh.
Tết nhất gì chứ, tâm trạng anh vốn đã chẳng tốt đẹp gì. Thêm Tịch Lãnh cứ thích chọc tức anh, mấy ngày rồi mà cơn giận vẫn chưa nguôi.
Vừa tới nơi, anh đã thấy bàn tiệc bày bừa bộn, Kiều Dữ Sâm thì ngồi một mình ủ rũ, cúi gằm mặt, trông như đang mượn rượu giải sầu. Cái dáng vẻ ấy sao mà quen thuộc đến thế, cứ như đang soi gương vậy.
Càng nghĩ càng quạu.
Anh chẳng buồn để ý tới những người đến bắt chuyện, cứ thế đi thẳng tới chỗ Kiều Dữ Sâm. Hai tay đút túi quần, anh đứng từ trên cao nhìn xuống: \”Sao lại ngồi đây một mình uống rượu giải sầu thế hả?\”
Kiều Dữ Sâm chống cằm, chẳng buồn liếc mắt.
Mẫn Trí nhíu mày, day day thái dương rồi mới hỏi: \”Cậu đã đi theo đuổi người ta chưa?\”
Lần này đầu không còn đau như búa bổ nữa, chỉ còn sự bực dọc khó tả.
Kiều Dữ Sâm khựng lại một chút, rồi ngẩng đầu lên, lại trưng ra cái nụ cười ranh mãnh như cáo kia, giả vờ thản nhiên nói: \”Tôi có thích cậu ấy đâu mà theo đuổi.\”
\”Ồ?\” Mẫn Trí nhếch môi, rõ là không tin, \”Vậy sao cậu biết tôi đang nói tới ai?\”
Kiều Dữ Sâm không hé răng.
\”Trước giờ cậu toàn chơi bời thôi, có bao giờ thấy cậu để tâm đến ai như vậy đâu.\” Mẫn Trí ngồi xuống, tự nhiên rót cho mình một ly rượu, \”Chẳng lẽ đây là lần đầu cậu thích ai đó, nên mới chơi trò vừa muốn gần lại vừa sợ hãi à?\”
Kiều Dữ Sâm bị anh châm chọc, cũng bắt đầu thấy bực bội: \”…Đã bảo là không thích rồi, chỉ là chơi đùa thôi mà.\”
\”Cho dù là chơi đùa, thì cũng phải theo đuổi chứ? Cậu ngồi một mình uống rượu giải sầu thì có ích gì, mong người ta có siêu năng lực đọc được suy nghĩ à?\” Mẫn Trí cười khẩy, \”Ha ha, không ngờ cậu cũng là cái loại im lặng để được kề cận đấy.\”
Mấy năm nay, Kiều Dữ Sâm chưa từng cãi nhau thật sự với Mẫn Trí, nhiều lắm cũng chỉ dám thầm chửi rủa trong lòng. Đến lúc này thì không nhịn được nữa, lập tức gắt lên: \”Cút xéo cái kiểu \’ im lặng để được kề cận\’ của cậu đi!\”
\”Cậu biết im lặng để được kề cận là cái gì không?\” Mẫn Trí vẫn cứ thao thao bất tuyệt, \”Tôi đi tìm hiểu rồi, còn hỏi cả bác sĩ nữa. Cái loại người này ấy, hồi bé không nhận được tình yêu thương vô điều kiện từ bố mẹ, lớn lên thì lại chẳng tin ai sẽ yêu mình…\”
\”Lạnh lùng, bi quan, ranh giới rõ ràng, vẻ ngoài thì độc lập nhưng thực ra lại thiếu thốn tình cảm trầm trọng. Khó khăn lắm mới gặp được người mình thích, càng thích lại càng trốn tránh, còn luôn mồm nói những câu kiểu \’tôi không xứng đáng\’, \’cậu phải hạnh phúc nhé\’, làm người ta tức chết mới thôi.\”
Kiều Dữ Sâm nghe xong thấy sai sai, nghi hoặc nhíu mày: \”Cậu đang nói ai vậy?\”
\”Tôi phải đi tìm Tịch Lãnh đây.\” Mẫn Trí đột nhiên đứng dậy, \”Em ấy đâu rồi?\”