[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc – Chương 72: Không phải là tình yêu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc - Chương 72: Không phải là tình yêu

Editor: Lily

Tịch Lãnh thực sự không giỏi an ủi người khác.

Nhưng cậu cũng không cố ý nghĩ ra cách an ủi Mẫn Trí, có những lời, tự nhiên thốt ra từ miệng, xuất phát từ một tâm nguyện đơn giản mà thuần túy – hy vọng Mẫn Trí vui vẻ, giống như những lời đêm ấy của Mẫn Trí khiến cậu trằn trọc.

Mẫn Trí nhìn cậu thật lâu, đột nhiên nhắc lại một vấn đề mà anh vẫn chưa nhận được câu trả lời: \”Bây giờ chúng ta là quan hệ gì?\”

Tịch Lãnh lại ngây ra, không kìm được né tránh ánh mắt, trong đầu thoáng qua vài lời ngon ngọt dỗ dành, cuối cùng lựa chọn nói thật: \”Em không biết.\”

Thấy Mẫn Trí rõ ràng sắc mặt không tốt, Tịch Lãnh rũ mắt, vẫn kiên trì nói: \”Ngoài chuyện fan giả, em chưa từng lừa anh. Em cảm thấy anh xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn, đó cũng không phải là lời nói dối.\”

……Vậy cứ lừa dối cho rồi.

Cho dù là bầu không khí ấm áp hòa hợp như vậy, cũng có thể bị Tịch Lãnh mấy câu nói làm tan biến dễ dàng.

Đúng vậy, Tịch Lãnh chưa từng tỏ ra kháng cự, thỉnh thoảng còn có chút thân mật khó nhận ra, nhưng Tịch Lãnh quả thực chưa từng bày tỏ nói thích anh.

Mẫn Trí càng nghĩ càng phiền, dứt khoát hỏi thẳng: \”Em có biết những lời này của em có ý gì không?\”

Tịch Lãnh rất biết cách chọc giận anh, gật đầu, lại là lời nói kia: \”Ừm. Anh xứng đáng với người tốt hơn em.\”

Dù sao người đưa cậu đến thành phố T xa xôi là Mẫn Trí, anh chịu trách nhiệm về hành động của mình, toàn bộ hành trình không nói một lời, đưa Tịch Lãnh về Bắc Kinh trong đêm.

Câu trả lời của Tịch Lãnh không phải là nhất thời xúc động, ngược lại đã trải qua một thời gian suy nghĩ kỹ càng.

Mẫn Trí đúng là so với cậu tưởng tượng trưởng thành hơn, nhưng Mẫn Trí cũng quá xúc động, bị hormone và dopamine khống chế, mất đi lý trí. Cậu nghĩ, Mẫn Trí nên bình tĩnh lại suy nghĩ cho kỹ, đưa ra quyết định thận trọng và chính xác.

Đây chính là suy nghĩ của Tịch Lãnh.

Tranh thủ lúc bọn họ còn chưa đi đến bước cuối cùng, lớp giấy mỏng cuối cùng còn chưa chọc thủng, bọn họ còn có thời gian kịp thời để không bị tổn thương sau này.

Mấy ngày tiếp theo Tịch Lãnh không ra ngoài, tất nhiên không gặp hàng xóm bên cạnh.

Đêm hội cuối năm của KBN sắp đến, các tiết mục biểu diễn được chuẩn bị sôi nổi, thiệp mời bay đến tay các nhân vật quyền quý như tuyết rơi trong mùa đông, như giăng đèn kết hoa của Trung Quốc.

Tuyết rơi suốt một đêm, ngoài cửa sổ khoác lên mình bộ áo bạc, Tịch Lãnh đứng trước tấm kính cách nhiệt hai lớp, ngẩn người, mãi đến khi bị ánh sáng phản chiếu trắng lóa làm đau mắt, cậu cuối cùng kéo rèm cửa lại, lên lầu, tấm chắn cửa sổ trời của phòng vẽ cũng đóng lại.

Trong căn gác mái phòng vẽ tối om đột ngột, đâu đâu cũng có thể thấy những bức tranh sơn dầu của cậu trong khoảng thời gian này.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.