Editor: Lily
Tịch Lãnh giật mình, đột nhiên mở mắt.
Bình minh ven biển đến sớm, ánh ban mai màu sữa chảy vào từ cửa sổ trời, rơi trên chiếc giường đôi lộn xộn.
Trong tầm mắt mơ màng vừa tỉnh ngủ, người đàn ông để trần thân trên, mặc cho ánh nắng ban mai gột rửa cơ bắp nhịp nhàng xinh đẹp của mình, bởi vì cậu đột nhiên tỉnh giấc, động tác khựng lại, trong đôi mắt đen nhánh lộ ra vẻ nghi hoặc.
\”Sao lại dễ tỉnh như vậy?\” Mẫn Trí giơ chăn lên dừng lại, nhíu mày, \”Anh còn chưa đắp chăn cho em.\”
Không cần phải hỏi Tịch Lãnh có phải gặp ác mộng không, anh đã nhìn thấy hết phản ứng của Tịch Lãnh, cơ thể tránh né anh, đồng thời mắt nhìn về phía anh, hoảng sợ và sợ hãi.
Mẫn Trí khó hiểu lẩm bẩm: \”Trước đây cũng không như vậy mà?\”
\”Lần trước trên ghế sofa là uống say, lần trước nữa em ngủ trên gác xép, cách xa nhau.\” Tịch Lãnh từ trạng thái hỗn độn tỉnh táo lại, xoa xoa giữa mày, \”Có thể là phản xạ có điều kiện, cho nên em luôn ở một mình, lúc Tiểu Diệp không có nhà cũng sẽ khóa cửa phòng ngủ.\”
Cậu không nói cụ thể là phản xạ có điều kiện gì, nhưng nghĩ lại chỉ có thể là một loại PTSD, sợ bị đánh.
Mẫn Trí im lặng một lúc lâu, mới mở miệng: \”Đây là cái cớ muốn anh ngủ cùng để trị liệu giải mẫn cảm sao?\”
Dừng một chút, mắt hơi cụp xuống: \”…Anh hy vọng là cái cớ.\”
Tịch Lãnh há miệng, không nói gì.
Lần này Mẫn Trí lại không bỏ qua chủ đề, vẫn luôn nhìn cậu, ánh mắt thẳng thắn mà sắc bén, như thể muốn nhìn thấu cả linh hồn cậu.
Tay Mẫn Trí vẫn đang cầm chăn, Tịch Lãnh liền men theo chăn đến gần tay anh, cuối cùng cúi đầu, đôi môi nhẹ nhàng lướt qua hình xăm \”keep silent\”.
Mẫn Trí hô hấp ngừng trệ: \”Làm nũng à?\”
\”…\” Tịch Lãnh giả vờ như chưa tỉnh ngủ, từ từ \’hừ\’ ra một tiếng mũi, \”…Gì cơ?\”
Mẫn Trí bật cười.
\”Vậy còn ngủ nữa không?\”
\”Không ngủ nữa.\”
\”Ừm.\”
Lần này không ai uống say, không ai ngủ quên cũng không ai đi trước. Buổi sáng ánh nắng rực rỡ tinh thần sảng khoái, lại tràn ngập một sự ngượng ngùng khó nói thành lời, còn khó chịu hơn cả đêm ướt át tình cảm, khiến người ta không biết làm sao.
Hay là, ngủ tiếp đi?
Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Tịch Lãnh.
Nhưng cậu đoán chắc mình cũng không ngủ được nữa.
Cậu thực sự không thể phớt lờ người đàn ông không mặc quần áo bên cạnh, cho dù nhắm mắt lại trên võng mạc cũng là một mảng trắng lóa.
Nói một cách công bằng, ngoại hình và vóc dáng của Mẫn Trí, đều là gu cậu thích.
Hay nói cách khác, sau khi xác định rõ tâm ý, cậu mới hiểu rõ gu mình thật sự thích. Cậu còn phát hiện ra mình cực kỳ kén chọn, gu như vậy, lại chỉ chứa được một người.