Editor: Lily
Tịch Lãnh nghe lời anh cũng có thể là cách thể hiện lòng biết ơn, cũng có thể là để trì hoãn mẫu thuẫn sắp bùng nổ.
Mẫn Trí không có thời gian nghĩ nhiều, người ta đã bằng lòng cởi, anh lại dây dưa cũng không phải chuyện tốt.
Chưa bàn tới việc yêu cầu người mẫu cởi hết có quá đáng hay không, người vẽ cũng có khi sẽ sẽ mất kiểm soát trước.
Yết hầu lăn lộn, anh nghe thấy giọng nói khàn khàn của mình: \”Vậy cởi áo trên đi.\”
Lại là một áo len body.
Trời.
Thời tiết hơn mười độ, trong nhà bật máy sưởi khắp nơi, Tịch Lãnh cũng không muốn mặc mấy lớp quần áo để tự hành hạ mình.
Mặc dù nghề chính là vẽ tranh, thói quen sinh hoạt cũng theo phong cách trạch nam, nhưng cậu luôn coi trọng vốn liếng kiếm tiền, luôn chọn những công việc bán thời gian có thể rèn luyện thân thể, ví dụ như bắn cung.
Do đó, vóc dáng của cậu không hề liên quan gì đến những từ như mảnh khảnh, yếu đuối, ngược lại còn có một lớp cơ bắp rõ ràng. Phập phồng nhịp nhàng, đẹp đẽ dẻo dai.
Cơ thể đàn ông sao có thể gợi cảm như vậy?
Rước họa vào thân chính là đây chứ đâu.
Mẫn Trí mãi mới cầm chắc được bút, thấy biểu cảm của Tịch Lãnh cũng không được tự nhiên, giả vờ bận rộn tìm kiếm tư thế thích hợp trên ghế sofa, cặp kính gọng đen cởi ra lúc nãy vẫn cầm trong tay.
\”Đeo kính vào đi.\” Mẫn Trí mở miệng, giọng khàn khàn sắp xếp, \”Nằm nghiêng gối đầu lên cánh tay là được, như vậy sẽ thoải mái hơn, anh vẽ chậm lắm.\”
Tịch Lãnh làm theo.
Nằm xuống ghế sofa, nét gợi cảm kia lại có thêm chút uể oải say lòng người, mái tóc dài xoăn tự nhiên xõa trên cánh tay trắng nõn, quả thực là bùa chú Avada Kedavra.
(Avada Kedavra: là một trong ba thần chú cấm, cùng với Imperius và Cruciatus. Nó tạo ra một luồng sáng xanh mạnh mẽ và gây ra sự chết chóc tức thì cho mục tiêu.)
Giống như uống rượu lại uống nhầm cồn y tế, nồng độ 95%, tưởng rằng mình say khướt phiêu diêu, thực ra là đã chết rồi, chỉ là đang hồi quang phản chiếu.
Thực sự rất khó diễn tả cảm giác lúc này, chức năng ngôn ngữ cũng theo đó mà chết máy.
Cũng nhờ người mẫu không nhìn thấy, Mẫn Trí vẽ loạn trên giấy, giả vờ nghiêm túc chăm chỉ.
Tịch Lãnh tự nhiên không tùy ý vô tư như vẻ bề ngoài, hai kiếp cộng lại, đây là lần đầu tiên cậu cởi áo trước mặt người khác. Cho dù chỉ là áo trên, cũng đủ khiến cậu khó chịu khắp người, từng tấc da thịt đều không giống của mình.
Mẫn Trí vùi đầu vẽ tranh, đột nhiên hỏi: \”Trước đây em học vẽ, có vẽ người mẫu khỏa thân không?\”
Trong lời nói này dường như có chút ghen tuông, Tịch Lãnh lại rất thẳng thắn, nói: \”Ừm, năm nhất đại học.\”