[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc – Chương 58: Titanic – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc - Chương 58: Titanic

Editor: Lily

Trong lòng Tịch Lãnh ngổn ngang trăm mối.

Tất cả những gì Mẫn Trí mang đến cho cậu đều vượt quá khả năng xử lý của cậu, mỗi khi cậu đã gần thích nghi được, Mẫn Trí lại mang đến cho cậu những cảm xúc hoặc trải nghiệm mới, khó nói thành lời.

Cậu nhìn đối phương, sự mờ mịt trong đáy mắt càng đậm, như màn sương không tan, ngăn cách cậu với thế giới này và những người khác.

Màu nâu trà xinh đẹp, như lưu ly, đẹp nhưng dễ vỡ.

\”Tịch Lãnh.\”

Đến khi anh gọi cậu, Tịch Lãnh ngẩng đầu lên, người đàn ông vẫn là khuôn mặt lạnh lùng sâu thẳm, đôi mắt như sao băng, khuyên tai và khuyên môi có chất liệu lạnh lẽo, toàn thân toát lên vẻ sắc bén.

Nhưng ánh mắt đó, lại dịu dàng khó tả.

Tịch Lãnh thoáng chốc bối rối, đáp: \”…Ừm?\”

Mẫn Trí vén một lọn tóc rối bên tai cậu.

\”Xem kỹ thuật buộc tóc của anh có tiến bộ không.\”

Tịch Lãnh vội vàng chạy đến đây, đuôi ngựa vốn được buộc gọn gàng trở nên lỏng lẻo, Mẫn Trí dứt khoát tháo ra, định buộc lại.

Tịch Lãnh nghiêng người, để Mẫn Trí ngồi phía sau làm cho tiện.

\”Tóc em dài ra rồi à?\” Mẫn Trí nhanh chóng phát hiện ra chút thay đổi, mái tóc xoăn nhỏ này sao càng ngày càng giống sóng lớn vậy? Càng để dài tóc càng xoăn đều, khá thú vị.

\”Ừm.\” Tịch Lãnh mặc cho Mẫn Trí loay hoay phía sau, \”Lâu rồi không cắt, bây giờ buộc hết lên được rồi.\”

Mỗi lần ngón tay lướt qua làn da quanh vành tai, đều sẽ dấy lên cơn ngứa, khiến cậu khẽ run rẩy.

Kỹ thuật buộc tóc của Mẫn Trí có tiến bộ hay không thì không rõ, nhưng đôi tay sàm sỡ ngày càng điêu luyện.

Hai người trong lòng hiểu rõ mà không nói ra.

Tóc buộc mãi chưa xong, tay Mẫn Trí lần mò từ gáy cậu ra trước cổ, áo cổ lọ màu đen cũng không ngăn được bàn tay xâm nhập, chất liệu co giãn phập phồng, vết sẹo xấu xí kia lại một lần nữa bị chạm vào.

Không nhớ đây là lần thứ mấy, Tịch Lãnh vẫn theo phản xạ cứng đờ, nhưng cậu không ngăn cản.

\”Đây cũng là do hắn ta làm à?\”

\”…Dạ.\”

Vết sẹo dài và sâu như vậy, ở nơi cổ họng mỏng manh nhất.

Nếu sâu thêm vài mm, có lẽ Tịch Lãnh đã chết rồi, chết ở nơi anh không biết, chết ở lúc anh chưa quen.

Mẫn Trí giận muốn thiêu rụi tất cả.

Nỗi đau nhức nhối trong lòng kéo lý trí anh quay lại, anh hít một hơi thật sâu, hai cánh tay luồn qua vai Tịch Lãnh, ôm cậu từ sau ra trước.

Phổi Tịch Lãnh cảm nhận được sức nặng, vai trở nên nặng nề hơn. Người phía sau còn kề sát tai cậu, không hề che giấu hít hà mùi hương trên người cậu.

Hơi xấu hổ. Tịch Lãnh không nhịn được lên tiếng: \”Em đưa Tiểu Diệp về nhé.\”

Mẫn Trí từ chối ngay lập tức: \”Lão Chu nói nó ngủ rồi, không vội.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.