[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc – Chương 57: Không bạo lực – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc - Chương 57: Không bạo lực

Editor: Lily

Thái độ của Mẫn Trí rất rõ ràng và không cho phép nghi ngờ, buộc Dung Tinh Diệp và Tịch Lãnh phải nói ra sự thật.

Dung Tinh Diệp không phải là người thích giấu giếm, quan hệ với anh trai cũng rất tốt, nhưng chuyện này thực sự khiến cậu khó xử vô cùng, thậm chí bắt đầu cắn ngón tay vô tội của mình.

\”Anh Mẫn Trí, anh không biết đâu…\”

Mẫn Trí vội vàng hỏi: \”Không biết cái gì?\”

\”Từ nhỏ đến lớn, anh trai em luôn hy vọng em học hành chăm chỉ. Anh ấy nói, chỉ có học hành mới có thể thay đổi số phận của tụi em.\” Ánh mắt Dung Tinh Diệp khẽ dao động, dừng lại vài giây mới nói hết câu, \”…mới không giống như người kia.\”

Mẫn Trí còn muốn hỏi thêm, nhưng Dung Tinh Diệp, người vừa mới rạng rỡ như ánh mặt trời, đột nhiên biến thành một cây nấm ủ rũ, cúi mắt lẩm bẩm: \”Mấy năm nay, tụi em ít gặp nhau, em cũng không quan tâm đến anh ấy nhiều.\”

\”Thôi, em biết rồi.\” Cuối cùng Dung Tinh Diệp cũng tự mình rối rắm xong, sau đó hỏi, \”Đúng rồi, anh Mẫn Trí, gần đây có trung tâm thương mại nào ổn không ạ? Em muốn mua quà cho anh trai, rồi sau đó mới nói cho anh ấy biết.\”

Nghĩ mãi, cuối cùng chỉ nghĩ ra một cách ngốc nghếch như chồn chúc tết gà.

(chồn chúc tết gà: giả bộ thân thiện nhằm thực hiện mưu đồ xấu)

Mẫn Trí cũng không muốn dập tắt lòng nhiệt huyết của cậu, chỉ là bản thân anh còn có việc phải làm, nên đã nhờ Chu Minh Lãng đưa cậu nhóc ra ngoài.

Người đại diện vàng có tiếng tăm bỗng chốc biến thành bảo mẫu cho trẻ con, nhưng lại được nhàn nhã.

Tuy nhiên, khi hai người họ vui vẻ mua sắm xong trở về, vừa qua đường, đi tới cách cổng chính của công ty không xa, lại thấy một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài lôi thôi chặn ở đó.

Toàn thân cứng đờ, đó là phản xạ có điều kiện của Dung Tinh Diệp khi đối mặt với nỗi sợ hãi tột độ.

Chu Minh Lãng nhận thấy có điều không ổn, liền gọi cậu nhóc.

Dung Tinh Diệp như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, vội vàng nắm lấy cánh tay Chu Minh Lãng: \”Chú Chu, đi mau…\”

Dung Hải Cao đã bước nhanh tới: \”Dung, Tinh, Diệp!\”

Chu Minh Lãng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe thấy người kia gọi tên Dung Tinh Diệp, nhưng giọng điệu thực sự rất tệ.

Anh ta nhíu mày, theo bản năng của một người cha, vô thức bảo vệ thiếu niên phía sau, tự mình đối mặt với người đàn ông hung hãn, hỏi: \”Ông là ai?\”

\”Tao là ai?\” Gương mặt gã này thực ra không tệ, nhưng biểu cảm lại quá dữ tợn, cười lên càng khiến người ta phản cảm, gã ta liếc nhìn Dung Tinh Diệp đang lẩn tránh, chậm rãi nói: \”Tao tất nhiên là ba nó.\”

\”…Không phải.\” Dung Tinh Diệp lại trốn kỹ hơn.

Người này có lẽ đúng là ba của Dung Tinh Diệp, nhưng hẳn là không làm tròn trách nhiệm của một người cha.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.