[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc – Chương 56: Giả vờ đáng thương – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc - Chương 56: Giả vờ đáng thương

Editor: Lily

Chiều tối thứ bảy.

Dung Tinh Diệp lén lút chuồn ra từ cửa sau xe taxi, khom lưng quay người, ngoắc tay vào trong xe.

Cậu bạn bốn mắt quen thuộc xuất hiện, ngẩng đầu nhìn cánh cổng nguy nga tráng lệ của Vân Đỉnh Nhất Hào trước mặt, mắt kính cậu rơi xuống, thở dài thườn thượt: \”Oa…\”

Dung Tinh Diệp kiêu ngạo hất cằm: \”Bất ngờ cái gì!\”

Cậu bạn bốn mắt rất phối hợp vừa cười vừa khen ngợi, rất tiếc, dù cậu ta tò mò đến mấy, hôm nay cũng không thể vào tham quan được.

Hai người đi dạo vòng quanh hành lang dưới lầu khu chung cư.

Dung Tinh Diệp dừng bước, lại một lần nữa thúc giục: \”Lượng Tử, mau ra tay đi.\”

Cậu bạn bốn mắt ôm chặt túi của mình, mím chặt môi, trông rất khó xử.

Dung Tinh Diệp dùng khuỷu tay huých vai cậu ta, sốt ruột nói: \”Nhanh lên! Đánh tôi!\”

Cậu bạn bốn mắt thực sự không xuống tay được, chậm rãi giơ tay lên, Dung Tinh Diệp không né không tránh, thậm chí còn không chớp mắt. Nhưng cuối cùng, cậu ta chỉ chọc một cái vào lúm đồng tiền nhỏ trên má Dung Tinh Diệp.

Dung Tinh Diệp im lặng một lúc: \”… Cậu bị thiểu năng đúng không!\”

Cậu bạn bốn mắt do dự mở miệng: \”Tớ cảm thấy anh cậu cũng dễ nói chuyện mà, cậu cứ nói thật với anh ấy đi, nói cậu thích ở nhà, làm nũng một chút, để anh ấy cho cậu tự đi học hàng ngày…\”

\”Không được, không thể nào.\” Dung Tinh Diệp nghiêm mặt, \”Hơn nữa, tháng sau tôi phải xin nghỉ phép để vào trại huấn luyện, không đi học mà đi thi tuyển chọn, cái này phải nói thế nào đây?\”

Một là vì luyện nhảy nên chuyển từ nội trú sang ngoại trú, hai là xin nghỉ hai tháng để tham gia tuyển chọn, vì hai mục đích này, Dung Tinh Diệp nghĩ ra một kế sách mà trong mắt cậu bạn bốn mắt là vô cùng hoang đường — giả vờ như mình bị bắt nạt ở trường.

Cậu bạn bốn mắt lí nhí: \”… Đây là nói dối.\”

\”Anh ấy cũng lừa dối, kẻ tám lạng người nửa cân.\” Dung Tinh Diệp không để tâm, cứ đưa khuôn mặt đẹp trai của mình ra, \”Nào nào nào, đánh đi.\”

\”…\”

Cứ loay hoay mãi cho đến khi mặt trời lặn về tây, mùi thức ăn bay ra từ hộ gia đình ở trên lầu.

Chát!

Dung Tinh Diệp mặt không đổi sắc, tự tát vào mặt mình một cái.

Cậu bạn bốn mắt ngây người, môi run run vài giây, trước khi Dung Tinh Diệp ra tay lần thứ hai thì cậu ta giật mình, vội vàng ngăn cản: \”Cậu muốn đi tham gia tuyển chọn, lỡ như bị hỏng mặt thì sao bây giờ?\”

Dung Tinh Diệp: \”Sẽ không hỏng mặt đâu, tôi biết nặng nhẹ mà.\”

\”Đừng, đừng như vậy mà…\” Cậu bạn bốn mắt không những không chịu ra tay, bây giờ còn kéo tay cậu nhóc, \”Anh cậu chắc chắn sẽ đồng ý mà, đủ rồi đủ rồi.\”

Hai người giằng co.

Thông thường nếu Mẫn Trí lái xe ra ngoài, đi thang máy từ tầng hầm lên thẳng căn hộ, sẽ không gặp hai đứa trẻ này đang lang thang ở tầng trên.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.