Editor: Lily
Sáng sớm tinh mơ, Dung Tinh Diệp bị anh trai cưỡng ép lôi đến trường.
\”Anh hai! Anh hai ơi!\” Dung Tinh Diệp làm nũng không được, liền bắt đầu giở trò, \”Anh giấu người trong nhà phải không, sao lại đuổi em đi gấp gáp thế!!\”
Tịch Lãnh im lặng một lát: \”Ai đuổi em đi? Nay anh vốn chẳng có việc gì, vì đưa em đi học mà phải dậy sớm, lại còn phải chạy một chuyến nữa chứ.\”
Trước khi đi ngủ thực sự không thích hợp để tâm sự, hoặc là những cuộc trò chuyện dễ gây ra cảm xúc dao động mạnh. Cậu đã nếm trải bài học xương máu, quầng thâm mờ nhạt dưới mắt chính là bằng chứng.
Thêm vào đó là làn da trắng, mái tóc dài hiếm thấy, khiến cậu trông có vài phần giống nhân vật trong truyện tranh, ví dụ như trai đẹp giấu mặt.
Nhưng là phiên bản đẹp trai hơn.
Dung Tinh Diệp thì lại tràn đầy năng lượng, dù sao tuổi còn nhỏ, đã quen với nhịp sinh hoạt thức khuya dậy sớm của học sinh trung học Trung Quốc.
\”Em nói anh nghe cái này.\” Dung Tinh Diệp ngậm miếng bánh mì trong miệng, lúng búng vừa đi vừa trò chuyện với anh, \”Một nửa số bạn nữ trong lớp em đều đang chèo thuyền anh với anh Mẫn Trí đấy, hahaha!\”
Tịch Lãnh vô tình bị sặc nước bọt, che miệng ho nhẹ một tiếng.
Sau đó cậu vỗ một cái vào gáy Dung Tinh Diệp: \”Đi thôi.\”
Dung Tinh Diệp la oai oái.
Tịch Lãnh thuận tay đóng cửa nhà, nhân lúc Dung Tinh Diệp không chú ý, gửi tin nhắn cho Mẫn Trí đang say giấc nồng.
[Em đưa Tiểu Diệp đi học rồi, anh tỉnh dậy thì về nhà đi]
Câu này nghe như đang đuổi người.
Tịch Lãnh nghiêng đầu, xóa nửa câu sau, nhập lại.
[Em đưa Tiểu Diệp đi học rồi, anh có thể lên giường em ngủ]
Tịch Lãnh tự cho rằng mình đã hiểu rõ cách hành xử của Mẫn Trí.
Đưa Dung Tinh Diệp xong, cậu lại đi dạo loanh quanh, gần trưa mới về nhà, đoán chừng Mẫn Trí đã rời đi rồi.
Mà trước khi rời đi, người đó rất có thể sẽ để lại thứ gì đó, hoặc là lấy trộm thứ gì đó để thể hiện sự tồn tại của mình. Ví dụ như bức tranh được vẽ tối qua.
Kết quả, cậu lại chẳng tìm thấy thứ gì giống như bức vẽ nguệch ngoạc đó. Cũng không có đồ đạc gì bị mất, lạ thế nhỉ.
Chỉ có bức chân dung sơn dầu của Mẫn Trí ở trên gác mái được chuyển xuống, treo ngay ngắn trên đầu giường cậu.
\”…\”
Bó tay luôn.
Triển lãm cá nhân của Tịch Lãnh sắp được tổ chức nội bộ, khách tham quan chủ yếu là người thân bạn bè của một vài nhân viên tổ chức, cùng với những người cùng sở thích trong giới nghệ thuật. Còn người hâm mộ thì chỉ có thể ngóng trông, tạm thời chờ đợi.
Một ngày nắng đẹp tháng chín, thứ Bảy.
Tịch Lãnh bước ra khỏi nhà dưới ánh nắng ban mai, đến gặp Âu Huệ Tâm – chủ sở hữu hiện tại của phòng tranh Quy Chân – để làm công tác chuẩn bị cuối cùng.