Editor: Lily
Tác phẩm luyện bút do Mẫn Trí tự sáng tác được vẽ rồi lại xóa, xóa rồi lại vẽ, mất đến mấy tiếng đồng hồ, đến nỗi làm Tịch Lãnh buồn ngủ díp cả mắt.
Người mẫu im lặng hồi lâu cuối cùng cũng được giải thoát, cậu tự mình hành động, sải bước dài về phía họa sĩ nghiệp dư.
Mẫn Trí phản ứng cực nhanh, vội vàng gỡ đinh ghim ở góc tờ giấy vẽ, gấp đôi bức tranh lại, nhét vào trong ngực.
Giấu kỹ vô cùng.
Tịch Lãnh khựng lại: \”Cho em xem nào?\”
Mẫn Trí lập tức từ chối: \”Không cho.\”
Tịch Lãnh không có kinh nghiệm dạy người khác vẽ tranh, nhưng nhìn động tác che giấu luống cuống của Mẫn Trí cũng đoán được phần nào, bèn hỏi thẳng: \”Anh vẽ em thành yêu ma quỷ quái gì hả…?\”
Mẫn Trí cười cười không nói.
May mà Tịch Lãnh có kinh nghiệm dạy bắn cung ở trường bắn, cậu kiên nhẫn khuyên nhủ: \”Con dâu xấu cũng phải gặp mẹ chồng mà, không cho em xem thì em làm sao biết anh sai ở đâu, làm sao dạy anh được?\”
Câu trả lời của Mẫn Trí lại chẳng ăn nhập gì, cố tình há to miệng, gằn từng chữ, chiếc khuyên lưỡi bằng kim loại tròn trịa hiện rõ, lấp lánh.
\”Vậy, nếu con dâu không xấu thì sao?\”
\”…Cũng phải gặp mẹ chồng.\”
\”Nếu cha mẹ chồng không còn nữa thì sao?\”
Tịch Lãnh xác định được anh đang đùa giỡn, nhưng bản thân cậu không chơi lại, chỉ đành dùng im lặng để lấp liếm.
Đây là do tính cách của cậu, cũng là cách \”gian lận\” cậu thường dùng.
Mẫn Trí lại không chịu buông tha cho cậu, tiếp tục hỏi: \”Ít nhất em cũng phải đòi xem ảnh của họ chứ, em không tò mò à?\”
Tịch Lãnh cố gắng kéo vấn đề về đúng hướng, có chút bất lực nói: \”…Anh không muốn học vẽ ạ?\”
Mẫn Trí cười cười đầy ẩn ý, ngay cả giả vờ nghiêm túc cũng lười, đáp: \”Ừ, học mà.\”
Kết quả, lại rơi vào một vòng luẩn quẩn ngượng ngùng khác.
Tịch Lãnh lại một lần nữa hối hận về việc lựa chọn địa điểm cho phòng vẽ.
Sau một hồi lăn lộn, tranh chẳng học được gì, màn đêm dần buông xuống.
Nửa đêm, không có tiếng chuông nào vang lên.
Nhưng… Cốc, cốc, cốc…
Tiếng gõ cửa kỳ lạ vang lên bên ngoài, mỗi tiếng một rõ ràng hơn, rất kỳ quái.
Còn kèm theo một tiếng gọi nhỏ nhẹ, dè dặt: \”Anh ơi…\”
\”Tiểu Diệp?\” Tịch Lãnh nhận ra em trai, rồi lại nhíu mày, \”Không phải mới thứ Tư sao?\”
Tuy nhiên, cậu vẫn định xuống xem tình hình, khi xuống lầu không quên quay đầu lại dặn dò: \”Anh đợi em, đừng xuống, đừng lên tiếng.\”
Thế này lại càng giống yêu đương vụng trộm hơn.
Cho dù cậu thật sự không nhận ra, nhưng cậu cũng có thể nhìn ra từ nụ cười của Mẫn Trí.