Editor: Lily
Tịch Lãnh thất hẹn, không đến đón Dung Tinh Diệp. Sau khi lang thang vô định trên phố vài vòng rồi về đến nhà, Dung Tinh Diệp không liên lạc được với anh trai, nên cậu bé đang đợi với gương mặt lo lắng.
\”Anh hai! Anh đi đâu vậy?!\” Dung Tinh Diệp với đôi lúm đồng tiền nhỏ biến mất, vừa lo vừa giận, xông tới như một tên lửa nhỏ.
Việc Tịch Lãnh bỏ đi không một lời từ biệt năm xưa đã tạo thành bóng ma tâm lý rất lớn cho cậu bé. Đến bây giờ cậu vẫn còn rất nhạy cảm, liên tục muốn xác nhận xem Tịch Lãnh có rời đi nữa hay không. Mỗi khi Tịch Lãnh không về đúng hẹn, cậu nhóc cũng sẽ có phản ứng thái quá, lo lắng gọi điện thoại, liên tục giục giã anh trai.
Bé mèo nhỏ lanh lợi vẫy đuôi chen vào giữa hai người. Tịch Lãnh ngồi xổm xuống vuốt ve mèo, cố tình đánh trống lảng.
\”Nay em đi xe buýt về.\” Dung Tinh Diệp không nhận ra có gì bất thường cả, lẩm bẩm một mình, \”Vậy mà anh không thèm xem điện thoại, uổng công đợi.\”
Tịch Lãnh nói thật: \”Anh không bỏ trốn.\”
Dung Tinh Diệp không tin, cho rằng Tịch Lãnh đang giỡn, vẻ mặt như đã nhìn thấu: \”Chậc~\”
Tịch Lãnh lặng lẽ nhìn em trai, đột nhiên nghiêm túc gọi: \”Tiểu Diệp.\”
\”… Gì vậy?\” Dung Tinh Diệp khoa trương xoa xoa lớp da gà không tồn tại trên cánh tay.
Tịch Lãnh hỏi: \”Em đã từng nghĩ sau này muốn làm gì chưa?\”
Dung Tinh Diệp thay đổi sắc mặt, nở nụ cười trừ quen thuộc, lảng tránh câu hỏi.
Thấy vậy, Tịch Lãnh chỉ đành nói: \”Anh sẽ ủng hộ em.\”
Dung Tinh Diệp lầm bầm: \”Em không thèm tin!\”
Hai người không tiếp tục đề tài này nữa. Sau khi về nhà được một tuần, Dung Tinh Diệp muốn ăn ngoài để cải thiện bữa ăn. Tịch Lãnh không nói hai lời liền đưa cậu nhóc ra ngoài, nhà hàng cũng để cậu chọn, khác hẳn với người anh nghiêm khắc và tiết kiệm thường ngày.
\”Vậy thì… cảm thấy ở ký túc xá cũng được. Hehe.\” Dung Tinh Diệp cười hì hì. Là một đứa trẻ dễ dàng thỏa mãn, cậu nhóc vừa đi vừa nói, \”Anh hai, tối mai và mốt em không về nhà đâu, em đi với mẹ.\”
Nếu đã ở đây, thì việc về muộn không thể vẫn phải báo cáo với Tịch Lãnh. Cậu nhóc cũng không chắc rằng mình có thể giấu diếm được. Mẹ cậu làm việc vất vả, đi sớm về khuya, không có nhiều thời gian quản cậu, cũng dễ lừa hơn anh trai.
Tịch Lãnh thoải mái đồng ý.
Trong bữa ăn, Tịch Lãnh lại nói đến một việc: \”Anh đang tính chuyển nhà. Chắc sẽ không tốt bằng ở đây, nhưng mà ít nhất cũng bảo đảm ba phòng ngủ một phòng khách…\”
Dung Tinh Diệp lập tức đặt đũa xuống, nhìn chằm chằm anh trai với ánh mắt thăm dò. Trong mắt hiện lên mấy chữ to đùng: Anh lại định bỏ trốn?
Tịch Lãnh lại hỏi: \”Vậy, em còn muốn ở không? Ở với anh?\”
\”… Hả?\” Dung Tinh Diệp ngẩn ra, nhướng mày giả vờ hung dữ, \”Sao lại không! Chẳng lẽ anh định mang theo Hạt Dẻ bỏ trốn?!\”