[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc – Chương 49: Không phải nhân vật chính – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc - Chương 49: Không phải nhân vật chính

Editor: Lily

Búi tóc đuôi ngựa vừa buộc gọn gàng đã xõa tung ra, mười mấy phút bận bịu hoá thành công cốc.

Mái tóc cọ xát khiến má ngứa ran, may mà Mẫn Trí kịp thời đưa tay ra, gạt những sợi tóc quấy rối ra sau tai Tịch Lãnh, rồi đổi tay, nâng khuôn mặt ấy lên, tiếp tục nụ hôn sâu hơn.

Sợi dây buộc tóc không biết đã rơi xuống góc nào trên sàn nhà.

Tịch Lãnh nghi ngờ rằng lời nói đùa của Dung Tinh Diệp đã linh nghiệm, cậu thật sự đang bán sắc cầu vinh, và nhận được những thứ vượt xa so với phúc lợi của fan hâm mộ.

Bí ẩn về thân phận của chủ nhà tan biến theo nụ hôn này. Anh đã giữ lại bức tranh mười mấy vạn của mình, cộng thêm căn biệt thự sang trọng gần như được ở miễn phí này, nếu còn muốn truy cứu đến cùng, thì chỉ có thể truy ra món nợ ân tình mà cậu không thể trả hết.

Hơn nữa, cậu không có cảm giác bài xích khi hôn người này.

Thực ra, người chịu thiệt thòi phải là Mẫn Trí mới đúng.

Lần này, liệu anh có còn đau không?

Điện thoại trong túi rung lên, Tịch Lãnh giật mình bừng tỉnh.

Cậu vội vàng lùi lại một bước, lấy điện thoại ra. Lúc này Dung Tinh Diệp chỉ nhắn tin, hỏi cậu rốt cuộc khi nào mới về nhà.

Bên dưới còn gửi một câu bất an: 【Anh lại lén chạy mất rồi phải không!!】

Cậu trả lời một câu \”Sắp về rồi\”, trước mắt còn có một người khác cần phải giải quyết, đôi môi kia ướt át đỏ mọng, là kiệt tác của cậu, đôi mắt đen trắng phân minh cũng trở nên mơ màng.

Tịch Lãnh nuốt nước bọt, mở miệng muốn nói.

Tình trạng đôi môi của cậu cũng chẳng khác là bao, vừa thoát khỏi khỏi sự dây dưa của chiếc lưỡi nóng bỏng, cảm giác ẩm ướt lành lạnh lại càng rõ hơn.

Mẫn Trí nhìn cậu một lúc, bỗng cúi đầu xuống, xoa xoa ngực.

\”Vẫn đau, nhưng đỡ hơn rồi, anh có thể chịu được.\” Mẫn Trí nói xong lại ngẩng đầu lên, người đau là anh, nhưng người đùa cợt lại cũng là anh, \”Có lẽ lần trước là do em đẩy anh ra nên mới đau như vậy đó.\”

\”…\”

Tịch Lãnh im lặng một lúc, không biết nên kết thúc màn kịch này như thế nào, cậu liên tục mất kiểm soát vượt quá phạm vi mà cậu có thể xử lý một cách bình tĩnh.

Nghĩ trăm phương ngàn kế, cuối cùng cũng chỉ có thể giống như trước đây, dùng một câu nói cụt lủn để đặt dấu chấm hết cho tất cả việc mờ ám vừa rồi: \”Vậy em về đây.\”

\”Ừ.\” Mẫn Trí lại dường như cũng không để tâm, biến \’the end\’ thành \’to be continued\’, \”Tối mai gặp nhé.\”

Tịch Lãnh về nhà tắm rửa xong, bình tĩnh lại suy nghĩ mới nhận ra, người kia nói hình như là tối mai gặp, chứ không phải ngày mai gặp?

\”…\”

Ngày hôm sau là 31 tháng 8, ngày Dung Tinh Diệp khai giảng.

Hôm nay cậu nhóc không chạy ra ngoài nữa, ngoan ngoãn lạ thường, ở nhà cùng Tịch Lãnh chuẩn bị đồ dùng đi học.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.