[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc – Chương 47: Chủ nhà bí ẩn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc - Chương 47: Chủ nhà bí ẩn

Editor: Lily

\”Em nên cho hắn chút thời gian để nói lời trăn trối chứ.\” Mẫn Trí hướng về phía gã đàn ông đang lem luốc đầy sơn xanh, khẽ cụp mắt một cách lười biếng, \”Giống như trong phim ấy.\”

Tịch Lãnh buông súng nước xuống, mặt không cảm xúc, nói rành rọt: \”Bây giờ không phải đang quay phim.\”

Mẫn Trí lại bật cười.

Anh thực sự yêu chết cái dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm túc, đôi khi cứng nhắc hoặc lạnh nhạt của người này.

Định phản bác lại theo thói quen, nhưng Tịch Lãnh lại quay đầu, tiếp tục duy trì hình tượng fan hâm mộ ôn hòa, nói: \”Tất cả nhiệm vụ đã hoàn thành, mình đi thôi.\”

Sau đó, hơi gượng gạo bổ sung thêm xưng hô: \”Anh Mẫn Trí.\”

\”Gã mặt nạ\” sau khi trúng đạn liền nhắm mắt, nằm ngửa ra đất, tứ chi dang rộng như xác chết.

Tịch Lãnh nhớ đến gợi ý về chiếc chìa khóa trên bản đồ, bèn ngồi xổm xuống lục túi gã ta, quả nhiên ngoài chìa khóa còng tay, còn có một chiếc chìa khóa khác lớn hơn, trông rất giống chiếc cậu đã ném xuống lỗ thông hơi.

Tịch Lãnh nhíu mày khó hiểu, nhưng không bất ngờ: \”Vậy mà còn có chìa khóa nữa…\”

Mẫn Trí đến gần hỏi: \”Ý em là sao?\”

\”Nếu cửa chấn song ở tầng một của thang máy có thể dùng nhiều chìa khoá để mở.\” Tịch Lãnh nhìn anh, \”Anh nghĩ đây là chương trình cố tình – hay là gã muốn giảm độ khó cho chúng ta, hay là… một cái bẫy?\”

Mẫn Trí không đáp lại: \”Hửm?\”

Ngầm ý bảo cậu tiếp tục nói.

Vì MVP và trải nghiệm xem của khán giả, Tịch Lãnh tranh thủ thời gian, nói một hơi suy luận của mình.

\”Mặc dù gã mặt nạ có thể sử dụng thang máy để lên xuống, còn phục kích ở đó, khiến chúng ta tin rằng thang máy là lối thoát đúng…\” Tịch Lãnh phân tích lại từ đầu một cách rõ ràng mạch lạc, \”Nhưng, đứng ở góc độ của Mộng Mộng, thang máy là nơi cô ấy từng cầu cứu nhưng thất bại thảm hại.\”

Mẫn Trí gật đầu phụ họa.

\”Anh còn nhớ cậu bé ở phòng 209 đã nói gì không? Thang máy đưa Mộng Mộng và A Hào dừng lại ở mỗi tầng, là do Mộng Mộng bấm, cô ấy muốn cầu cứu những người hàng xóm trong cùng tòa nhà. Nhưng, hầu hết mọi người đều thờ ơ, mặc kệ thang máy mang cô ấy đi, cô ấy bị đánh đập liên tục, cứ thế đi xuống.\”

\”Vì vậy, đi ra từ thang máy không thể kết thúc cơn ác mộng được. Bên ngoài cửa chấn song là trường quay màu xanh, cũng là lời nhắc nhở, chứng tỏ đó không phải là thế giới thực.\”

Hiếm khi cậu nói nhiều như vậy, đến cuối cùng, đuôi mắt vốn cong lên lại hơi cụp xuống, ánh mắt hội tụ vào một điểm, rơi vào đôi mắt đen sâu thẳm của Mẫn Trí.

\”…Anh tin em chứ?\”

Người vừa thao thao bất tuyệt, lúc này lại không chắc chắn.

Mẫn Trí nhìn cậu.

Thầm nghĩ, có gì mà không tin.

Anh hận không thể ấn cậu trước ống kính mà hôn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.