[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc – Chương 45: Đôi mắt em – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc - Chương 45: Đôi mắt em

Editor: Lily

Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

Tiểu Tuyết vẻ mặt ngẩn ngơ, ngước nhìn người thanh niên xa lạ trước mặt.

Một lúc lâu sau, cô bé mím môi, kìm nén cảm xúc dâng trào trong lòng, rồi lại ngồi xuống bàn học, cầm bút lên một cách kiên định khác thường: \”Không được, em không thể nghỉ ngơi… Em phải cố gắng học hành, sau này mới kiếm đủ tiền, lựa chọn cuộc sống mình muốn, sẽ không giống như chị gái, bị người khác khống chế.\”

So với vẻ mặt trước đó cứng đầu cứng cổ dễ nổi nóng, Tiểu Tuyết bây giờ đã bắt đầu chủ động cung cấp thông tin.

Tịch Lãnh đã nắm được manh mối của các căn phòng khác, bỏ qua bước thăm dò vòng vo, trực tiếp hỏi cô bé: \”Em có biết cặp vợ chồng ở phòng 710 không?\”

Tay Tiểu Tuyết khựng lại, đầu bút để lại một vệt đậm trên giấy.

\”Họ rất ồn ào, tối nào cũng không yên.\” Tiểu Tuyết lầm bầm, \”Cách âm của chung cư này rất kém, họ ảnh hưởng đến việc học của em, bố mẹ em đã đi tìm họ nói chuyện. Nhưng người đàn ông đó không những không nghe, còn dọa sẽ đánh bố mẹ em.\”

Hai căn phòng, những câu chuyện và nhiệm vụ khác nhau, manh mối đưa ra đều tập trung vào cùng một nơi – 710, và điều quan trọng hơn là người phụ nữ ở phòng 710.

Tiểu Tuyết mân mê đầu bút, cúi đầu trầm tư: \”… Chị gái ấy, thật ra là người tốt, hoàn toàn khác với mấy kẻ điên mà em nghe thấy vào ban đêm.\”

Cô bé bỗng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, chỉ xuống dưới lầu: \”Hôm đó em thi trượt, trốn trong cái lều ở kia không dám về nhà, chính chị ấy đã đưa cho em một gói khăn giấy.\”

Tiểu Tuyết dựa vào cửa sổ quay người lại, mỉm cười nhẹ nhàng: \”Ngày hôm sau em nhảy xuống từ đây. Chị ấy nhìn em từ cửa sổ tầng bảy, chị ấy trông rất sốc, cũng rất buồn. Khoảnh khắc đó, em rất hối hận, nhưng mà, đã quá muộn…\”

Kiều Kiều sợ hãi lùi lại một bước.

Tỉnh táo lại, cô mới nhớ ra cô gái trước mặt chỉ là một diễn viên chuyên nghiệp, nhìn còn trẻ hơn cả mình.

Sau một hồi im lặng, mọi người tiếp thu xong câu chuyện của Tiểu Tuyết, trong lòng cảm thấy rối bời.

Ra phòng khách, Kiều Kiều đưa ra phán đoán của mình: \”Người phụ nữ ở phòng 710… có phải, bị bạo lực gia đình không?\”

Tịch Lãnh, người chỉ quan tâm đến MVP, lại quay mặt đi, hiếm khi không tiếp lời.

Lạc Gia Ngôn há miệng, một lúc sau mới gật đầu: \”Ừm, rất có thể.\”

Tưởng Tụng Nam cũng không phản đối.

Mẫn Trí liền nói: \”Chỉ còn hai tiếng nữa thôi, còn hai căn phòng nữa, chúng ta có nên chia nhau hành động không? Nếu muốn lấy chìa khóa từ người đeo mặt nạ, cũng sẽ mất kha khá thời gian.\”

Thời gian quy định đã trôi qua gần hết, bọn họ mới chỉ có được một nửa manh mối cốt truyện. Nếu không thể trốn thoát trong thời gian quy định, đừng nói đến kết thúc hoàn hảo, bọn họ có thể sẽ bị mắc kẹt ở đây, tất cả đều nhận bad ending.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.