[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc – Chương 44: Bị giam cầm trong mơ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc - Chương 44: Bị giam cầm trong mơ

Editor: Lily

Trong căn phòng hành lang lạnh lẽo, Tịch Lãnh nhận được một hộp cơm nhôm lạnh ngắt.

Cậu lấy ra tấm bản đồ sơ sài từ trong túi, chỉ vào căn phòng 507: \”Hoa cẩm chướng, biểu tượng của bà ấy và con gái sao?\”

Lúc này, cậu đang ở tầng sáu.

Để đề phòng gã mặt nạ xuất hiện bất ngờ, cậu áp sát lưng vào tường, mắt liếc ngang liếc dọc, nín thở, cố gắng phân biệt những âm thanh khác lạ trong không gian yên tĩnh đến cực độ.

Nếu trên bản đồ, căn phòng 709 có hình đầu lâu là sào huyệt của gã đeo mặt nạ, thì lẽ ra cậu phải nghe thấy tiếng động từ tầng trên truyền xuống.

Nhưng không ngờ, tiếng \”két\” mở cửa lại vang lên rõ mồn một, dường như phát ra ngay tại tầng sáu nơi cậu đang đứng.

Cầu thang nằm giữa phòng 605 và 606, Tịch Lãnh nhìn về phía phát ra tiếng động, thấy cửa phòng 609 hé mở một khe hở.

609?

Tịch Lãnh nhíu mày, nhìn vào khoảng trống trên bản đồ ứng với phòng 609. Không kịp suy nghĩ, cậu vội vàng men theo cầu thang xuống tầng năm.

Cùng lúc đó, Mẫn Trí bước ra khỏi phòng 609, nắm lấy lan can nhìn xuống dưới, vừa kịp bắt gặp tiếng bước chân trên tầng năm và bóng lưng thoáng qua của người quay phim.

Động tác của Tịch Lãnh tất nhiên rất kín đáo, nhưng cậu lại có anh quay phim lẽo đẽo theo sau!

Căn phòng 507 được bài trí rất ấm cúng, gọn gàng sạch sẽ, với gạch hoa, ghế gỗ, bàn ăn phủ nhựa, điều hòa và tivi được che phủ bởi tấm vải ren chống bụi tinh tế.

Căn hộ nhỏ hai phòng ngủ, một phòng khách, cậu nhanh chóng lục soát xong, không thấy bóng người thứ hai.

Trên tủ tivi có một bức ảnh chụp chung của hai mẹ con. Cô bé trong ảnh chỉ cao đến đầu gối người phụ nữ, mái tóc đen của người phụ nữ điểm vài sợi bạc, trông rất giống người phụ nữ dọn vệ sinh ở cầu thang.

Bên dưới tủ tivi, trong ngăn kéo là một xấp thiệp chúc mừng được cất giữ cẩn thận. Từng tấm thiệp một, ghép lại thành câu chuyện hai mươi năm mẹ con nương tựa vào nhau.

Nữu Nữu từ nhỏ đã là một cô gái hiếu thảo. Mẹ cô một mình nuôi nấng cô khôn lớn, cô cũng rất biết ơn mẹ, thương mẹ vất vả làm việc kiếm tiền nuôi gia đình.

Cốc cốc cốc!

Tiếng gõ cửa bất ngờ kéo Tịch Lãnh ra khỏi dòng suy nghĩ.

Sau vài tiếng gõ nhẹ, cửa phòng 507 được đẩy ra.

Tịch Lãnh lập tức cảnh giác, nhanh chóng suy nghĩ đối sách.

Dưới ánh sáng cửa ra vào, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện, cao ráo, khuôn mặt lạnh lùng.

Là Mẫn Trí.

Tịch Lãnh sững người, trái tim đang treo lơ lửng bỗng chốc rơi xuống.

Mẫn Trí mặc chiếc áo hoodie màu xám nhạt của nhà tài trợ, rộng rãi thoải mái, ngực áo in hình loang màu cá tính. Nhưng thứ thu hút ánh nhìn của Tịch Lãnh lại là một mảng màu xanh lá cây tươi sáng trên vai anh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.