[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc – Chương 34: Chính chủ truy cứu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc - Chương 34: Chính chủ truy cứu

Editor: Lily

Cổ của Tịch Lãnh trống không, trong tay còn xách một túi ni lông, vừa mua rau từ siêu thị dưới lầu, dáng vẻ đúng kiểu người của gia đình và rất đời thường, chỉ bộc lộ ra trước mặt Dung Tinh Diệp.

Cái này thực sự khiến người ta nổi giận, cho dù là người lý trí nhất cũng sẽ bị làm cho mất lý trí, nhưng mà… anh hai ư?

Một tiếng \”anh hai\” phá tan mọi xung đột có thể xảy đến.

Mẫn Trí như vừa tỉnh mộng: \”…… Gì cơ?\”

\”Anh hai!\” Dung Tinh Diệp càng gọi một tiếng rõ ràng hơn \”Mau trả điện thoại cho em!\”

Tịch Lãnh vẫn lạnh mặt, lấy điện thoại từ trong túi ra ném qua.

Dung Tinh Diệp vui vẻ nhảy lên đón lấy điện thoại, lập tức ném hai người ở cửa ra sau đầu, thoăn thoắt chạy về phòng riêng của mình.

Tịch Lãnh nhanh chóng phán đoán ra đầu đuôi câu chuyện trước mắt – Dung Tinh Diệp ở trong nhà gào khóc om sòm làm cho Mẫn Trí ở đối diện qua mở khóa cho cậu bé, sau đó, không biết là Dung Tinh Diệp mè nheo hay là Mẫn Trí quá có trách nhiệm, ở lại trong nhà trông coi Dung Tinh Diệp cho tới bây giờ.

Đương nhiên cũng có một khả năng là Mẫn Trí có ý đồ khác, nhưng Tịch Lãnh không để ý đến những chuyện này, chỉ theo bản năng che chắn một chút vết sẹo trên cổ, cậu hối hận đã tháo khăn lụa xuống quá sớm.

Bây giờ buộc lại, giống như đề phòng thần tượng như phòng trộm vậy.

Cả người Tịch Lãnh không được tự nhiên, cúi đầu môi mím nhẹ.

May mà Mẫn Trí không quá chú ý đến vết sẹo của cậu, ngược lại nhìn chằm chằm vào mặt cậu, đặc biệt là đôi mắt cậu, một lúc lâu anh mới mở miệng nói: \”Hai người không giống nhau lắm, cũng không cùng họ.\”

Tịch Lãnh không giải thích nhiều: \”Ừm. Bọn em cùng cha khác mẹ.\”

Đầu Tịch Lãnh vẫn cúi, đi đến phòng bếp mở đặt túi ni lông xuống. Cậu lấy từng thứ ra khỏi túi, dù lỉnh kỉnh nhưng cũng chỉ chiếm một góc nhỏ của bàn bếp.

Mặt bàn đá cẩm thạch không cẩn thận bắn một chút nước, cậu lập tức lấy khăn lau đi, rất trân trọng giữ gìn.

Cả người cậu chỗ nào cũng thấy không phù hợp. Vừa không quen với việc Mẫn Trí đột nhiên xuất hiện trong nhà, cũng không quen với căn nhà lớn quá mức sang trọng.

Điều này hoàn toàn khác với dáng vẻ bình tĩnh không hề gì trong căn nhà cho thuê cũ nát trước kia của cậu.

Nhưng lại khiến cậu trông giống như đang sống hơn.

Mẫn Trí càng nhìn cậu, càng thấy thú vị, anh đi qua hỏi: \”Em biết nấu cơm à?\”

\”Không giỏi lắm.\” Tịch Lãnh nói thật, \”Chắc là…… ăn được.\”

Thỉnh thoảng, Tịch Lãnh cũng sẽ dùng khuôn mặt lạnh như băng kia nói đùa.

Không buồn cười lắm, nhưng dáng vẻ của cậu rất được lòng người.

Mẫn Trí không nhịn được cười, lại hỏi: \”Vậy tôi ké bữa cơm nhé?\”

Tịch Lãnh lại do dự, làm ra vẻ mà chính bản thân cậu cũng có chút xa lạ, cậu không biết vì sao mình phải để ý tới việc duy trì hình tượng trước mặt anh, nhưng nửa ngày cậu cũng không đưa ra được câu trả lời chắc chắn, uyển chuyển nhắc lại: \”Không ngon lắm đâu ạ.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.