[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc – Chương 33: Vì có bệnh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính – An Tắc - Chương 33: Vì có bệnh

Editor: Lily

Trong giấc mộng, bóng dáng của người thanh niên lại được bao phủ bởi một tầng sương mù bí ẩn, thêm vào đó là âm thanh của tiếng mưa rơi làm nhạc nền.

Càng đến gần, màn sương mù bao quanh càng dày đặc, càng không thể nhìn rõ.

Hơn nữa có một chuyện Mẫn Trí thực sự rất để bụng.

Vết sẹo mà Tịch Lãnh không cho anh nhìn, nhưng trước mặt Dung Tinh Diệp, lại không hề che giấu.

Tính ra, Dung Tinh Diệp có thể nhìn, anh lại không thể.

Thân sơ đã quá rõ ràng.

Làm thần tượng cho người ta mà lại ấm ức thế này sao?

Mẫn Trí hoài nghi bản thân mấy ngày.

Bảo anh tự mình đi hỏi, anh lại có chút sĩ diện, dù sao fan hâm mộ nhỏ sùng bái anh như vị thần Hy Lạp đẹp trai, thần thì làm sao mà đi hỏi người ta, có phải em đang tòm tem với trẻ vị thành niên không? Huống hồ có hỏi cũng đâu thay đổi được gì.

Vừa hay gần đây khá bận, Mẫn Trí mỗi ngày đều phải ra ngoài, đến công ty hoặc đang chạy show. Trong lòng dù mang tâm sự, tần suất ra cửa vứt rác và xuống lầu mua đồ cũng tăng lên rõ rệt, nhưng khi chạm mặt hai người ở căn đối diện đã là chuyện của một tuần sau.

\”Cứu mạng! Cứu mạng! Cứu…… a a a!!! Thả em ra ……\”

Một tầng lầu hai hộ gia đình, hiệu quả cách âm rất tốt, nhưng cũng không chịu nổi có người liều mạng đập cửa, còn la hét khản cả giọng.

Nếu nhân viên quản lý mà qua đây, không chừng thật sự sẽ báo cảnh sát.

Mẫn Trí tìm đến cửa nhà hàng xóm, phát hiện nguyên nhân quan trọng khiến cách âm mất linh là cánh cửa chống trộm kín mít bị mở ra một đường.

Chỉ một đường, bởi vì bên ngoài cửa có thêm một dây xích chống trộm—— loại chuyên dụng trong khách sạn, nhưng lại lắp ngược ra bên ngoài. Không phòng người bên ngoài đi vào, chỉ phòng người bên trong đi ra.

Khe cửa mở ra chỉ đủ thò hai ngón tay ra, thiếu niên dốc hết sức với lấy dây xích chống trộm bên ngoài, thử thế nào cũng với không tới.

Chỉ cần có người ngoài thấy chuyện bất bình ra tay giúp đỡ, là cậu nhóc có thể ra ngoài rồi!

\”Cứu mạng! Có ai không—— a?\”

Giọng nói Dung Tinh Diệp khựng lại.

Trong khe cửa, đôi mắt hoa đào đen trắng rõ ràng đột nhiên mở to, nhìn chằm chằm vào thần tượng từ trên trời rơi xuống, tỏa ánh hào quang lấp lánh bên ngoài.

\”Anh Mẫn Trí ơi!\” Dung Tinh Diệp vui mừng khôn xiết.

Dung Tinh Diệp cũng không cảm thấy mắc cỡ, đối diện với đôi mắt đen mang theo hơi lạnh kia, nhỏ giọng cầu xin.

\”Mở cửa giúp em với, xin anh đó.\”

Mẫn Trí không nhúc nhích, hỏi trước: \”Tịch Lãnh nhốt em lại?\”

Tịch Lãnh mang khuôn mặt đoạn tình tuyệt ái, hành động lại thật ngoài dự đoán, chỉ là đối với người đang bị nhốt, anh thấy không hài lòng lắm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.