Editor: Lily
Cho dù đối phương là em trai ruột thịt, Tịch Lãnh cũng không quen dính lấy ôm ấp cậu bé.
May mà Dung Tinh Diệp chỉ đang mơ, Tịch Lãnh mặt không biểu cảm kéo em trai xuống, nhét cậu bé trở lại vào chăn.
Sau đó cậu lên lầu lấy điện thoại của mình, gọi dịch vụ giao thuốc tận nhà.
Dự kiến chỉ mất hơn hai mươi phút là thuốc sẽ được giao tới, nhanh hơn so với việc cậu tự mình ra hiệu thuốc.
Tịch Lãnh ngửa đầu dựa vào ghế sofa, nhắm mắt bình thản, yên lặng chờ đợi.
Chỉ có hai bàn tay đan vào nhau trước người, khớp xương căng cứng trắng bệch, mu bàn tay nổi rõ những đường gân xanh.
…
Nửa tiếng sau, nhân viên quản lý trực đêm bấm chuông cửa.
Vân Đỉnh Nhất Hào hạn chế nghiêm ngặt người ngoài ra vào, nhân viên giao đồ ăn và nhân viên chuyển phát nhanh cũng không ngoại lệ. Tất cả thức ăn và hàng hóa đều được giao cho nhân viên quản lý, sau đó nhân viên quản lý sẽ chuyển tiếp đến tận cửa cho cư dân.
Nhân viên quản lý biết rõ hai căn hộ trên tầng này đều thuộc về Mẫn Trí, mặc dù đơn hàng trong tay ghi số cửa của căn hộ bên cạnh, nhưng anh ta vẫn theo thói quen, bấm chuông cửa bên phía Mẫn Trí ở.
Đợi ba phút, anh ta nghi hoặc gãi đầu, do dự đi về phía đối diện…
Cạch, cánh cửa chống trộm phía sau vừa vặn mở ra.
Nhân viên quản lý mỉm cười quay lại, lễ phép nói: \”Anh Mẫn, đồ của anh đến rồi.\”
Mẫn Trí nhíu mày, nhìn túi giấy anh ta đưa tới.
Trên túi giấy có một chữ \”thuốc\” to đùng, nhân viên quản lý liền nói thêm: \”Anh Mẫn, nếu anh hoặc người nhà có gì không khỏe, xin hãy liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.\”
Mẫn Trí nhìn anh ta một lúc, không vội phủ nhận, nhận lấy túi giấy: \”Được.\”
Dịch vụ quản lý của khu dân cư cao cấp rất chu đáo.
Họ ân cần ghi nhớ từng vị khách hàng, kinh nghiệm làm việc đã ăn sâu, kết quả là giao nhầm đồ.
Sau khi nhân viên quản lý rời đi, Mẫn Trí đứng nửa ngày không đóng cửa.
Anh xách túi giấy màu vàng trong tay lên, phân biệt những dòng chữ nhỏ màu đen trên hóa đơn, người mua chính là hàng xóm của anh, Tịch Lãnh, thời gian đặt hàng, loại thuốc, ghi chú…
Nửa đêm, thuốc hạ sốt?
Theo lý mà nói Mẫn Trí không nên biết ý nghĩa sâu xa trong đó, nhưng ai bảo anh có một người bạn thân là gay lăng nhăng?
Khi hoàn hồn lại, anh đã đấm mạnh hai cái vào cánh cửa đang đóng chặt kia.
Trút giận xong, lý trí mới quay trở lại, anh nhớ đến chuyện Tịch Lãnh tìm người trong mưa vài tiếng trước, đột nhiên hoàn hồn, nhưng lúc này cánh cửa trước mặt đã mở ra.
Khuôn mặt mang theo lo lắng của Tịch Lãnh quá rõ ràng, trong khoảnh khắc anh nhìn rõ cậu, đột nhiên cứng đờ.
Chỉ cần ra ra lấy đồ nên trên người cậu chỉ mặc đồ ngủ ở nhà, cổ áo chữ V để lộ một phần xương quai xanh trắng nõn, trên cổ đương nhiên cũng trống không, bị cậu tạm thời dùng tay che lại.