Edit: Min
Cảnh Dương bởi vì chờ đợi có chút nhàm chán nên dựa vào ghế đọc sách một hồi, bây giờ hắn rất dễ buồn ngủ, đọc sách lại càng bị thôi miên hơn, cho nên bất tri bất giác đã ngủ thiếp đi.
Bọn họ về đến kinh đô là vào giữa trưa, buổi chiều đợi đến khi tiễn hết mọi người đi rồi, Tiết Thừa Vũ mới nói với An Nam Vương về chuyện của Cảnh Dương ở trong thư phòng của ông.
An Nam Vương đương nhiên là rất kinh ngạc, mặc dù lúc An Dương bị giết ông không ở kinh đô, nhưng tất cả lão thần là bằng hữu với ông đều nói rằng bọn họ đã tận mắt chứng kiến An Dương được an táng. Vậy mà bây giờ lại khởi tử hồi sinh, theo như những gì Tiết Thừa Vũ miêu tả thì cũng không phải là không có cái khả năng này.
Vốn tưởng rằng huyết mạch An gia đã hoàn toàn đoạn tuyệt, nhưng không ngờ huyết mạch cuối cùng của An gia đã trở lại. An Nam Vương vốn luôn điềm đạm và không dễ dàng bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nay lại kích động đến mức tay chân đều hơi run rẩy.
An Nam Vương cần phải tận mắt xác nhận tính xác thực của chuyện này, để không vui mừng suôn và có thể hoàn toàn yên tâm. Thế là ông vội vàng kêu Tiết Thừa Vũ đưa mình đến gặp Cảnh Dương.
Cảnh Dương tuy chỉ là giống cái và là Đế Khanh của triều đại trước, nhưng trọng lượng của hắn ở trong lòng An Nam vương nhất định còn quan trọng hơn so với Hoàng Đế Tô gia. Vì vậy An Nam Vương đã đích thân đến viện của Tiết Thừa Vũ, nhưng ông không trực tiếp vào phòng ngủ mà là đợi ở gian ngoài.
Trúc Tâm đánh thức Cảnh Dương, giúp hắn chải tóc và chỉnh sửa lại y phục xong rồi mới để hắn đi ra ngoài gặp An Nam Vương.
Cảnh Dương vừa bước đến sảnh ngoài thì An Nam Vương lập tức đứng dậy, trợn tròn mắt nhìn Cảnh Dương, bởi vì tâm trạng kích động lại phức tạp mà chậm chạp không nói được lời nào.
\”Vương thúc.\” Cảnh Dương nhìn gương mặt đang tràn đầy khiếp sợ của An Nam Vương, biết lúc này ông nhất định là rất khó tin.
Mặc dù An Nam Vương là vương khác họ, nhưng vì sự trọng dụng và tin tưởng sâu sắc nên Hoàng Đế đã để Thái Tử và An Dương gọi An Nam Vương là vương thúc. Lúc nhỏ An Dương cũng đã từng gặp qua An Nam Vương vài lần, mặc dù bây giờ hắn đã lớn rồi, nhưng với khuôn mặt rất giống Quân Hậu đó của hắn thì An Nam Vương chắc chắn sẽ không nhận nhầm.
\”Đế Khanh…\” Tay An Nam Vương run lên vì quá kích động, trong đời ông chưa từng có lần nào thất thố như thế cả, ông cho rằng dù có báo thù cho Thái Tử và đoạt lại ngai vàng của An gia từ Tô gia đi nữa, thì cũng sẽ không có cách nào để cho huyết mạch của An gia vẫn tiếp tục ngồi trên ngai vàng. Nhưng giờ đây huyết mạch duy nhất của An gia lại ở trước mặt ông, cuối cùng ông cũng nhìn thấy được hy vọng phục hưng vương triều của An gia rồi.
An Nam Vương khẽ cong đầu gối định quỳ xuống trước Cảnh Dương, nhưng Cảnh Dương lại nhanh chân bước tới đỡ ông lên \”Vương thúc, người không cần phải làm vậy.\”
\”Tại sao nhiều năm như vậy Đế Khanh mới quay về? Tại sao mấy năm qua lại không tìm gặp lão thần?\” Mặc dù An Nam Vương đã nghe Tiết Thừa Vũ kể qua đại khái rồi, nhưng vừa nghĩ đến An Dương đã lẩn trốn sống một mình nhiều năm như vậy, nhất định là rất khổ sở. Chính sự vô năng của những lão thần được Hoàng Thượng trọng dụng năm đó, đã để cho Đế Khanh phải chịu thiệt thòi như thế này.