Edit: Min
Cảnh Dương không biết mình ngủ từ khi nào, cũng không nhớ rõ Tiết Thừa Vũ đã làm bao nhiêu lần, hắn chỉ mơ hồ nhớ được là mỗi lần Tiết Thừa Vũ đạt cực khoái, đều sẽ để lại những thứ mà y đã tiết ra ở trong cơ thể hắn. Nghĩ đến thể chất của mình ở kiếp này, nếu Tiết Thừa Vũ cứ làm như thế thì hắn sẽ mang thai mất.
Mặc dù còn quá sớm để Cảnh Dương lo lắng mình sẽ mang thai, nhưng hắn ngoại trừ dang rộng hai chân thì chẳng thể làm gì khác chứ huống chi là chống cự, thậm chí nói còn không thể nói.
Thật ra Tiết Thừa Vũ đã nhận được ý chỉ của Hoàng Đế muốn y trở về kinh đô, nhưng y lại luôn kéo dài thời gian trở về, hiện giờ bên Nam Man đang hỗn loạn nên y đã có thể yên tâm chuẩn bị cho việc trở về kinh đô rồi.
Khi Cảnh Dương vừa trở mình thì tỉnh dậy vì thắt lưng quá đau, hắn vịn eo ngồi dậy, thầm mắng tên khốn Tiết Thừa Vũ chính là một con thú, mà còn là cái loại cực kỳ hung mãnh và thể lực bền bỉ nữa chứ.
Cảnh Dương ngồi trên giường ôm chăn thẩn thờ một lúc rồi lại nằm xuống, mặc dù phần eo và giữa hai chân đều vô cùng đau nhức, nhưng cơ thể lại rất sạch sẽ, xem ra là tên khốn kia đã lau sạch sẽ giúp mình rồi.
Tiết Thừa Vũ bước vào lều, nhìn thấy Cảnh Dương đang mở to mắt nằm trên giường, y đi qua ngồi xuống giường nói: \”Tỉnh rồi sao? Có đói bụng không?\”
Cảnh Dương liếc y một cái, không nói chuyện.
Tiết Thừa Vũ đột nhiên xốc chăn lên và nắm lấy chân của Cảnh Dương, Cảnh Dương hoảng sợ co người lại và hét lên với y \”Ngươi lại muốn làm gì hả?!\”
\”Yên tâm đi, không làm em đâu.\” Tiết Thừa Vũ liếc Cảnh Dương một cái, sau đó cưỡng ép mở hai chân của Cảnh Dương ra, nhìn vị trí có chút sưng đỏ giữa hai chân hắn rồi lấy một cái bình sứ ở trong ngực mở ra, đổ một ít thứ dính dính màu xanh lục lên tay, sau đó bôi thoa giúp Cảnh Dương.
\”A~!\” Cảm giác mát lạnh khiến Cảnh Dương phải nhỏ giọng rên rỉ, ôm chặt chăn, sau khi cảm nhận được ngón tay của Tiết Thừa Vũ tiến vào sâu hơn, hắn liền cắn chặt môi cố gắng không để bản thân phát ra âm thanh xấu hổ nữa.
Ngón tay của Tiết Thừa Vũ chuyển động bên trong vách thịt mềm mại của Cảnh Dương, cố gắng thoa thuốc ra nơi xa nhất mà ngón tay có thể chạm đến, để Cảnh Dương bớt cảm thấy khó chịu. Chẳng qua khi nhìn thấy dáng vẻ hơi run rẩy kia thì y lại hưng phấn lên, nhưng ít ra thì y cũng kìm được.
Sau khi Tiết Thừa Vũ bôi thuốc xong cho Cảnh Dương, y vỗ nhẹ lên cặp mông mềm mại đàn hồi và trắng nõn của Cảnh Dương một cái, sau đó đắp chăn lên.
\”Vua Nam Man đã chết rồi, ta không quan tâm lúc trước là ai đã phái em tới đây, nhưng từ nay về sau, em là của ta.\” Tiết Thừa Vũ bóp cằm Cảnh Dương nói, \”Nếu sau này ngoan ngoãn nghe lời thì ta đương nhiên sẽ đối xử tốt với em, chứ đừng phải nếm chút khổ sở rồi mới chịu nghe lời.\”
Cảnh Dương gạt tay y ra, dựa vào gối nói \”Ta không phải người do Nam Man phái tới.\”
\”Hửm? Vậy thì ai phái em tới?\” Tiết Thừa Vũ ngập ngừng hỏi \”Lẽ nào là Hoàng Thượng?\”