Edit: Min
Aikeli vọt vào phòng, bắt được cái gì liền ném lên người Tony \”Anh dám nói anh còn yêu nó! Anh còn dám nói trước mặt tôi! Có phải anh điên rồi hay không?! Có phải không?!\”
\”Tôi điên rồi! Chính là bị các người bức điên đó!\” Tony rống lớn nói \”Hiện tại tôi sống còn giống con người sao?! Tôi đến con chó cũng không bằng! Tôi đã chịu đủ rồi! Hoặc là các người buông tha cho tôi, hoặc là các người giết tôi đi!\”
\”Tha cho anh?\” Aikeli đã tức xanh cả mặt, gương mặt cũng vặn vẹo đáng sợ \”Anh mơ đi! Lúc trước anh đã nói với tôi như thế nào?! Anh nói anh sẽ yêu tôi cả đời! Cả đời đều ở bên cạnh tôi! Bây giờ anh hối hận hả? Tôi nói cho anh biết, muộn rồi!\”
\”Lúc trước tôi sẽ nói như vậy, là bởi vì tôi không biết gương mặt thật của cậu, nếu tôi biết mình sẽ sống thành bộ dáng hiện tại, tôi tuyệt đối sẽ không cứu cậu, tôi nên để cậu chết đi thì hơn!\” phẫn nộ của Tony là được tích lũy, hiện tại rốt cuộc chịu không được nữa mà bùng nổ, đầu óc của anh ta vẫn còn ở trạng thái phát nhiệt quá độ, hoàn toàn không thèm suy xét hậu quả. Anh ta cũng là kiềm chế quá lâu, năng lực chịu đựng của tinh thần đã tới giới hạn, nhìn thấy Cảnh Dương làm anh ta sớm bọc phát, phát tiết bất mãn trong lòng mà thôi.
\”Anh…….\” Aikeli đã tức đến không nói được câu nào, những lời những câu này của Tony đều đâm thẳng vào tâm cậu ta, làm cậu ta đau đớn không thôi. Cậu ta là thật lòng với Tony, cho nên mới muốn thời thời khắc khắc đều ở bên cạnh anh ta. Sau khi được Tony cứu, cậu ta vẫn luôn muốn đoạt lấy cơ thể và trái tim của anh ta, cậu ta cho rằng mình làm được rồi, nhưng không ngờ, Tony cư nhiên sẽ nói ra lời như vậy.
\”Được rồi, đừng làm ồn nữa.\” Johan xụ mặt từ bên ngoài đi vào \”Tony, chuyện hôm nay cậu làm và lời nói của cậu, đều rất quá đáng với Aikeli, cho dù cậu không suy xét hậu quả của mình, cũng nên suy sét hậu quả cho cha và người nhà của cậu một chút chứ.\”
\”Lại uy hiếp tôi.\” Tony cười lạnh nói \”Các người thật không hổ là hai anh em, chỉ cần tôi làm các người cảm thấy không hài lòng, các người liền dùng người nhà của tôi uy hiếp tôi. Tôi là người, không phải con chó mà anh em các người nuôi! Tôn nghiêm của tôi đã bị các người chà đạp, đến tự do cũng không có, các người còn muốn tôi thế nào? Tôi đã sắp bị các người bức điên rồi, bởi vì cứu Aikeli, nên tôi phải chịu đựng những thứ này sao? Bây giờ tôi hối hận muốn chết, sớm biết như vậy lúc trước tôi nên chém cậu một đao, mà không phải cứu cậu!\”
Aikeli che ngực lại, nước mắt không ngừng rơi xuống, lời Tony nói giống như con dao nhỏ, từng nhát từng nhát ghim vào trong lòng cậu ta, đau đến hít thở cũng khó khăn.
Johan thấy dáng vẻ không thèm đếm xỉa của Tony, biết bây giờ cảm xúc của anh ta đã không chịu khống chế, hiện tại có nói với anh ta cái gì cũng đều không có ý nghĩa.
\”Tự cậu bình tĩnh hai ngày đi, hai ngày sau ta sẽ cho người liên hệ với cha của cậu.\” Johan đỡ Aikeli đi ra ngoài.
Tony trừng mắt nhìn bóng dáng hai người biến mất ở cửa, khống chế không được sự nóng nảy ở trong lòng, dùng sức đập hết mọi ở trong phòng phát tiết lửa giận của mình.