BẠN ĐANG ĐỌC
Tên truyện: GV Diễm Tinh
Tác giả: Ái Cật Thảo Môi
Thể loại: Song tính, nhiều cp, np, …
Edit: Voi Còi
Nguồn: kamui_chan (đang tìm profile bạn ý để xin phép)
Tình trạng: Đang tiến hành
Hành tinh M, ngành công nghiệp tình dục phi thường phát đạt, ng…
Phúc lợi sáng chủ nhật. Mọi người cuối tuần vui vẻ.
Chương 18: GV của Trầm Thu: Bị xâm chiếm, đem lòng của ngươi cho ta, Trầm Thu cùng Đoan Mộc Dã ai là người diễn?
Tiểu hoàng tử thẫn thờ nằm ở trên cái thảm bên cạnh giường, cậu bây giờ đã hoàn toàn trở thành một sủng vật, ngủ ở bên giường chủ nhân, bị chủ nhân uy cơm, bị chủ nhân đùa giỡn bất cứ lúc nào, thậm chí ngay cả vấn đề sinh lí cũng bị chủ nhân quản lí.
Kiêu ngạo cùng tự tôn trước đây bị tàn nhẫn giẫm đạp, hoàn toàn không còn tồn tại.
\”Hận ta sao?\” Phía sau truyền đến thanh âm của nam nhân.
Cậu không trả lời, chỉ mở to hai mắt không biết đang nhìn cái gì.
\”Có phải nghĩ rằng quốc gia của ngươi là do ta diệt, tàn sát các ngươi, còn trăm phương ngàn kế nhục nhã ngươi\”, thanh âm của nam nhân không lớn, đáp lại hắn vẫn là sự trầm mặc.
\”Phụ hoàng của ngươi hoang dâm vô độ sớm đã mất lòng dân, Lăng Quốc khí số đã tận sớm muộn gì cũng diệt vong, không phải là ta thì cũng sẽ có người khác\”, thanh âm của nam nhân trầm thấp hùng hậu, mang theo tiết tấu vang vọng trong đêm.
\”Mà ta khác với người khác là ở cái tên, tàn sát con dân của ngươi, ta sẽ khiến cuộc sống của bọn họ tốt hơn, bọn họ có lẽ sẽ không được may mắn như vậy nếu họ được cai trị bởi người khác\”
Đôi mắt của thiếu niên cuối cùng nháy một cái, mỗi chữ của nam nhân đều đang đánh vào trong tâm của cậu , cậu nhớ tới cảnh tượng trong thư phòng sáng nay trước mặt cái đại thần của phụ hoàng, trước khi đi còn quỳ bên chân cậu: \”Xin hoàng tử thứ tội\” .
Nhớ tới mấy ngày trước leo lên lầu các trong cung hướng ra bên ngoài, kinh thành vẫn như trước, thậm chí so với trước đây lại càng phồn hoa, hình như các quốc gia vong quốc trước đây chưa từng có khung cảnh này.
Cậu nhớ tới khung cảnh phụ mẫu bị chém đầu mấy ngày trước, đoàn người phát ra tiếng hoan hô.
Cùng với những lần cơ thiếp, cung nữ đàn hát trước đây, phụ hoàng say đắm trong đó.
\”Ta\”, tiểu hoàng tử há hốc mồm muốn biện giải, nhưng căn bản không tìm được lý do, cậu lớn lên trong cung, tiếp thu nền giáo dục tốt nhất, vinh quang cùng quyền lợi của hoàng tử từ khi sinh ra đã có, nhưng lại không hiểu được trách nhiệm của hoàng tử.
Giang sơn xã tắc, lê dân bách tính chính là trách nhiệm của hoàng tộc.
Bọn họ tự mình vứt bỏ trách nhiệm, vì vậy bọn họ cũng bị mọi người từ bỏ.
Bên giường chậm rãi truyền ra thanh âm thút thít đè nén của thiếu niên, cừu nhân diệt quốc, diệt tộc đáng hận, hậu tri hậu giác hổ thẹn cùng bất lực, các loại tâm tình hỗn loạn, cậu không có quyền lợi khóc lớn nên chỉ có thể nhỏ giọng nức nở.
Thắt lưng bị ôm lấy, cơ thể được nhấc lên trong nháy mắt, lưỡi dao sắc bén giấu trong lòng bàn tay rơi xuống, ngay sau đó cơ thể rơi vào một lòng ngực ấm áp.
Cậu co lại cơ thế, chống cự cái ôm của đối phương nhưng cuối cùng lại bị ôm chặt hơn.
\”Ngươi vì sao không giết ta\”, mặc dù chịu nhiều nhục nhã như vậy, cậu thật sự không muốn chết, cậu chịu nhục là vì muốn báo thù cho phụ hoàng, mà vào giờ khắc này cậu lại mong muốn bị chém đầu, như vậy tốt hơn bây giờ rất nhiều.