[Đm/Edit] Đường Nam Công Viên – Chương 39 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 5 lượt xem
  • 6 tháng trước

[Đm/Edit] Đường Nam Công Viên - Chương 39

Edit Beta: Ninh Hinh

Anh Trần và mấy người khác cũng vội vã chạy đến.

Trong tình huống này, bất kỳ lời an ủi nào cũng trở nên vô nghĩa. Vài người dựa vào tường im lặng, số khác lo lắng đi đi lại lại trong hành lang.

Ca phẫu thuật của Vệ Đông kéo dài hơn sáu tiếng đồng hồ. Sau khi hoàn thành, anh được đẩy thẳng vào phòng ICU. Vài y tá và bác sĩ đẩy xe ra, miệng hô liên tục: \”Tránh đường! Tránh đường!\”. Tần Du Du chỉ kịp nhìn thoáng qua khuôn mặt xám xịt đeo mặt nạ oxy của Vệ Đông qua khe hở giữa đám đông chen lấn. Cậu thậm chí không thể chạm vào bàn tay anh, nơi cắm đầy kim tiêm và gắn các thiết bị theo dõi.

Người đàn ông mà sáng nay trước khi ra khỏi nhà còn véo má cậu, hẹn tối cùng ăn lẩu, người có thể bế cậu lên bằng một tay, người chỉ cần cười là có thể khiến Tần Du Du trong lòng chỉ còn ba chữ \”cả đời\” ấy, giờ đây đang nằm đó không chút sinh khí, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt đến mức không cảm nhận được. Dường như mọi liên hệ của anh với thế giới này chỉ còn lại những đường kẻ và con số rung rinh trên màn hình theo dõi. Anh yếu ớt đến mức Tần Du Du cảm thấy chỉ cần chớp mắt, Vệ Đông – con người này, nụ hôn của anh, đôi vai và cánh tay từng mạnh mẽ của anh, tình yêu đã từng khiến cậu vô cùng vững vàng và chắc chắn – sẽ vỡ tan như bọt nước, biến mất khỏi cuộc đời cậu, không thể nắm bắt, không thể quay lại…

Tần Du Du vào nhà vệ sinh rửa mặt. Lưu Cảnh Văn và những người khác đang đứng chờ ở cửa.

\”Anh Cảnh Văn, anh Trần,\” Tần Du Du nói, \”Các anh giúp em trông chừng ở đây một lát nhé, em phải về lấy tiền.\”

\”Du Du,\” Lưu Cảnh Văn nhìn cậu, cố gắng dò xét cảm xúc trên gương mặt cậu.

Nhưng Tần Du Du đã bình tĩnh lại rồi.

Kể từ khi bác sĩ liệt kê cho em biết tất cả các thương tích trên cơ thể Vệ Đông và mọi hậu quả có thể phải đối mặt, đầu óc cậu đã trở nên tỉnh táo.

Cậu cảm thấy mình chưa bao giờ bình tĩnh đến thế.

Tất cả rủi ro, tất cả gánh nặng, tất cả những việc sắp tới cần đối mặt và giải quyết, tất cả tương lai…

……..

Liệu còn có tương lai nữa không?

Tần Du Du thở hắt, nhanh chóng cắt đứt suy nghĩ này.

\”Anh Cảnh Văn,\” cậu nói, \”Thời gian tới em có lẽ không thể đi làm được nữa, em xin lỗi.\”

\”Không sao, giờ đừng lo lắng về chuyện đó.\”

Lưu Cảnh Văn nhìn cậu, mắt bỗng hơi đỏ lên. Y không nói rõ được vì sao, chỉ là trong khoảnh khắc này, khi Tần Du Du bình tĩnh và trầm tĩnh nhìn y, y bỗng thấy khó chịu và không biết phải làm gì.

Y không biết trong lòng Tần Du Du đang cảm thấy thế nào, làm sao cậu có thể nhanh chóng kiểm soát cảm xúc và chấp nhận tất cả điều này. Y chỉ biết rằng nếu là mình, y thậm chí không dám nghĩ tới.

\”Chuyện tiền bạc cậu cũng đừng vội, có gì cần giúp đỡ nhất định phải nói với anh.\”

\”Được ạ.\” Tần Du Du mỉm cười: \”Cảm ơn các anh.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.