[Đm/Edit] Đường Nam Công Viên – Chương 34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 4 lượt xem
  • 6 tháng trước

[Đm/Edit] Đường Nam Công Viên - Chương 34

Edit Beta: Ninh Hinh

Khi Vệ Đông đẩy cửa phòng riêng, Tần Du Du đang hai tay bưng cốc uống nước, ngẩng đầu thấy anh, sững người vài giây không phản ứng kịp.

Anh Lưu đứng dậy đưa tay: \”Bạn của Du Du phải không? Lưu Cảnh Văn.\”

Vệ Đông bắt tay y: \”Vệ Đông, xin chào.\”

Anh Lưu giới thiệu qua loa vài người trên bàn, anh Trần và những người khác cười chào hỏi, dịch sang nhường chỗ ngồi bên cạnh Tần Du Du.

Vệ Đông cảm ơn, ngồi xuống bên cạnh Tần Du Du.

Tần Du Du nhìn anh với đôi mắt ngơ ngác: \”Anh không phải không đến sao?\”

Vệ Đông vừa cởi áo khoác treo lên lưng ghế, vừa quay người lén nắm tay cậu dưới bàn, nói nhỏ: \”Sau đó anh muốn đến, em không nghe điện thoại anh, không nghe anh giải thích…\”

Tần Du Du rút tay lại.

Nỗi giận trong lòng vẫn chưa nguôi, nỗi đau lòng cũng chưa qua, nhưng trước mặt mọi người cũng không tiện nói gì nhiều, chỉ có thể mang vẻ mặt không vui lẫn ủy khuất, nhíu mày không lên tiếng nữa.

Biểu cảm nhỏ này chỉ có trước mặt Vệ Đông, có lẽ cũng vì say quá nên không nhận ra, một lúc đã hiện hết lên mặt, người bên cạnh nhìn thấy đều muốn cười.

Anh Lưu đưa tay đưa cho Vệ Đông một điếu thuốc, bật bật lửa, Vệ Đông nhận lấy, nghiêng người châm lửa, ngón tay khẽ chỉ chỉ hai cái, nói: \”Cảm ơn.\”

\”Anh Đông nhìn có vẻ lớn tuổi hơn chúng tôi một chút?\” Anh Lưu nói thẳng, Vệ Đông là người yêu của Tần Du Du, trong mắt y cũng không coi là người ngoài.

\”Đúng vậy.\” Vệ Đông gãi gãi gáy, cười nói: \”Tôi 33 tuổi rồi.\”

Mắt anh Lưu mở to hơn một chút: \”Vậy thì quả thật lớn hơn Du Du không ít, khó trách mỗi lần nhắc đến anh cậu ấy lại có cái tính trẻ con, xem ra bình thường được chiều không ít.\”

Mọi người trên bàn đều cười, Vệ Đông cũng nhìn Tần Du Du cười cười.

Tần Du Du miệng đã không được lanh lẹ, cụp mắt nói: \”Không chiều đâu… người ta, người ta muốn chia tay với em đấy…\”

Câu này người ngoài chỉ có thể cười cười, không tiện tiếp lời. Dù đã rất quen với Tần Du Du, nhưng dù sao cũng là lần đầu gặp Vệ Đông, muốn trêu chọc họ vài câu cũng không thích hợp lắm.

Vệ Đông nghiêng người gần cậu hơn, nói nhỏ: \”Không muốn chia tay, em đừng giận nữa, đợi chúng ta về nói chuyện, được không?\”

\”Sao phải về mới nói… anh sợ người ta thế mà còn đến làm gì… \” Tần Du Du nhìn thẳng vào anh: \”Anh không phải sợ ảnh hưởng không tốt sao… không phải không đến sao?\”

Vệ Đông hết cách, trước mặt mọi người cũng chỉ có thể kiên nhẫn tiếp tục dỗ dành, mục đích anh đến tối nay là vậy.

\”Anh không phải sợ cho anh, anh sợ cho em…\”

Vừa nói xong, cảm xúc của Tần Du Du lập tức dâng lên, cãi vã mãi chẳng phải vì câu nói đau lòng này sao, cậu nhìn Vệ Đông: \”Lại là vì tốt cho em phải không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.