Cấm cãi nhau
Tác giả: Trường Hạ Bất Thệ
♪ Editor: Mio・°⁎⁺✧༚
NT10. Valentine
Hai người đi du lịch về, sau Nguyên Tiêu là đến ngày Valentine. Mùng tám Liễu Vũ Phong đã đi làm, hôm nay là Valentine đến 7 giờ rưỡi tối mới tan tầm. Liễu Vũ Phong tắt máy tính, đẩy ghế ngồi, đóng cửa văn phòng lại, Cam Nhạn Chi thì đã mặc sẵn tây trang đơn giản, mở cửa nhà chờ.
Tuy là người học khoa học tự nhiên nhưng Liễu Vũ Phong cũng là người thích lãng mạn, cũng bởi lẽ chưa từng học qua nên mới thấy văn học là nơi lãng mạn nhất. Nói là thế, nhưng lãng mạn của Liễu Vũ Phong cũng đủ vụng về. Y dắt Cam Nhạn Chi đến nhà hàng lẩu bò mà bạn mình mở, đồ nhiều mà rẻ, thịt bò hầm cùng củ cải các thứ đều rất ngon, còn có phòng riêng, có thể dùng bữa yên tĩnh cùng nhau.
Thịt bò trong nồi nước súp đậm đà đang sôi sùng sục, mì, thịt bò, củ cải quấn lấy nhau, nóng hầm hập nổi lên trong nồi.
Buổi tối 14/2 hơi lạnh, Cam Nhạn Chi cố ý mang theo áo len cao cổ cho Liễu Vũ Phong, để y ăn rồi mặc vào, gió Tây Nam và gió Đông Bắc thổi tới dễ bị cảm lạnh. Liễu Vũ Phong tự biết bản thân không lâu trước đây bị bệnh làm Cam Nhạn Chi rất lo lắng về sức khỏe của mình, uống tận một tháng thuốc đông y để điều dưỡng, muốn đổ bớt cùng không thành, phát hiện thì bị đét mông mà vẫn phải uống thuốc, trần bì cũng không cho ăn.
Vừa ngồi xuống y đã sờ soạng trong túi, sờ quanh một vòng chiếc hộp vuông vức, cuối cùng vẫn rút tay lại. Liễu Vũ Phong nghĩ: Còn chưa đến lúc, chờ một chút, một lúc nữa sẽ thích hợp hơn.
Cam Nhạn Chi gắp bò viên y thích vào chén: \”Một ngày không ăn cay cũng không được?\”
Liễu Vũ Phong chấm tương ớt, chép miệng nói: \”Không cay không vui, ai mà ăn thịt bò chấm tương vừng, vừa mặn vừa ngọt, tê lưỡi luôn.\”
\”Không thể tùy tiện hạ thấp khẩu vị của người khác.\”
\”Được rồi, tại vì không quen ăn mấy món ngọt mà còn sền sệt nữa, để em thử xem, không chừng mỗi chỗ làm khác nhau.\”
Liễu Vũ Phong đứng dậy chấm tương của Cam Nhạn Chi, cẩn thận cắn một miếng bò viên dẻo dai, bất cẩn cắn hơi nhiều nên bị nóng lưỡi, nước sốt thơm ngọt bắn ra, đành phải há miệng thổi phù phù, Liễu Vũ Phong mở rộng miệng, vất vả nuốt đồ ăn. Môi nóng đến mức đỏ hồng, hoảng hốt: \”Bỏng chết ông đây rồi.\”
Cam Nhạn Chi thong thả ung dung mà ăn, xem y như vậy, nhíu mày đẩy ly trà lúa mạch đã thổi nguội cho y: \”Ăn từ từ thôi, có bỏng lưỡi không?\”
Liễu Vũ Phong đắc ý lắc đầu: \”Không sao, tuy nóng nhưng mà ngon lắm!\”
Cam Nhạn Chi đẩy kính mắt nói: \”Thấy nóng thì nhả ra đừng nhịn, làm vậy dễ bị bỏng, không bỏng lưỡi thì cũng bị đau họng.\”
Liễu Vũ Phong bị dọa ngây ngẩn cả người, vội vàng uống thêm một ngụm nước: \”Thầy Nhạn ơi, đừng có mà bắt nạt người ít học chứ.\”