[Đm/Edit] Cấm Cãi Nhau – Trường Hạ Bất Thệ – 3. Đi mất rồi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit] Cấm Cãi Nhau – Trường Hạ Bất Thệ - 3. Đi mất rồi

Cấm cãi nhau

Tác giả: Trường Hạ Bất Thệ

♪ Editor: Mio・°⁎⁺

3. Đi mất rồi

Đồng hồ sinh học đánh thức Liễu Vũ Phong, y vặn người một chút đã đụng phải vết bầm trên chân, ngay lập tức đau đớn không còn chút buồn ngủ nào.

Y ngồi dậy nhìn bên cạnh mình.

Cam Nhạn Chi không về, từ khi hai người bên nhau đến nay chưa từng ngủ riêng bao giờ, có cãi nhau thì cũng chỉ xoay lưng ngủ cùng. Cuối cùng Liễu Vũ Phong không quen, cứ thấy thiếu gì đó, lúc tỉnh lại cả hai đã dính bên cạnh nhau, ngủ một giấc cũng hết giận luôn.

Liễu Vũ Phong đi công tác về chỉ nghỉ có một ngày, kết quả tay đau, chân đau, tim cũng đau. Y tự đun một ly sữa bò yến mạch, đem bánh mì trong tủ lạnh Cam Nhạn Chi mua lúc trước nướng trên lò, bỏ chút sữa đặc, mấy phút đã ăn xong rồi.

Đây là thói quen của y, từ sau khi đi làm thì còn gấp gáp hơn trước kia.

Ăn cơm đi đường đều thế cả, nhai ba bốn miếng đã nuốt xuống, ăn trái cây thì cứ như nuốt cả quả táo, một phút đã ăn xong. Đi đường thì bước nhanh, y bước một bước Cam Nhạn Chi bước nhiều bước mới có thể theo kịp, thường là Cam Nhạn Chi không đuổi kịp, phải bảo y chậm lại một chút.

Liễu Vũ Phong sợ kịp xem phim, giận dỗi nói anh: \”Đi nhanh lên!\”

\”Vũ Phong đừng sốt ruột, nửa tiếng nữa mới bắt đầu, đi thì không đến mười phút, em đi chậm chút nhé.\” Tốc độ nói chuyện của Cam Nhạn Chi cũng chậm rãi.

\”Đi sớm còn hơn đến trễ mà, nhanh lên.\”

Y tức giận vì đến cả việc đi đường mà Cam Nhạn Chi cũng muốn tranh luận với mình, không muốn lãng phí thời gian trên đường với anh nên càng đi càng nhanh, hoàn toàn không đợi Cam Nhạn Chi mà thỉnh thoảng mới quay đầu lại nhìn, anh phải chạy chậm mới đuổi kịp được y.

\”Vũ Phong, ở đây cuối tuần xe đông, đi nhanh quá không an toàn, nép sang bên kia đi chậm thôi em.\”

Liễu Vũ Phong bỗng dưng bực mình: \”Đi đường thế nào mà anh cũng muốn dạy em à? Làm thầy nghiện rồi hay sao?\”

\”Anh không có ý dó.\” Cam Nhạn Chi thở hổn hển một chút.

\”Vậy sao anh lại thấy em đi nhanh thì không được mà chậm lại có thể, sao lúc nào em cũng phải nghe lời anh mà anh không thể nghe theo em?\”

Cam Nhạn Chi thấy Liễu Vũ Phong lại hơi bùng nổ, mới khoác vai y ra bên cạnh bồn hoa bên góc đường mà nói: \”Vũ Phong bình tĩnh nghe anh nói. Anh không bảo em không được đi nhanh, lúc không có xe thì em đi thế nào cũng được, nhưng đây là ngã tư đường, xem này, xe cộ đông đúc, nhiều người qua lại lắm. Đi chậm một chút thôi, anh sợ lại có người đi xe đạp xe điện giao hàng gì đó phóng từ bên kia ra, đi nhanh quá thì tránh không kịp.\”

Dường như chỉ có những lúc lý luận với Liễu Vũ Phong thì Cam Nhạn Chi mới có thể nói nhiều hơn, thêm nữa trước kia Liễu Vũ Phong từng bị shipper giao hàng vượt đèn đỏ tông phải. Lúc đó y vừa xuống xe bus, sốt ruột đến công ty thực tập nên qua đường vô cùng nhanh, thế là bị shipper quẹt, quai cặp bị xe kéo đến mức xe nghiêng áp vào chân.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.