tui beta lại lúc nghe bài này đó nên tui muốn up
Cấm cãi nhau
Tác giả: Trường Hạ Bất Thệ
♪ Editor: Mio・°⁎⁺✧༚
27. Năm mới đến
Cam Nhạn Chi được xuất viện trước khi ăn Tết, Liễu Vũ Phong lái xe đi đón anh, trực tiếp lái tới khu đường cho người đi bộ. Tết nhất, không có bao nhiêu cửa hàng còn mở, mọi người đều đóng cửa về nhà ăn tết. Gia đình vì chuyện hai người comeout mà tranh cãi không dừng, về nhà cũng chỉ bị mắng mỏ nên cứ yên tâm không về quê nữa.
Buổi trưa hai người đi ăn mì sào tre, Liễu Vũ Phong lấy con tôm đã bóc vỏ trong chén ra, mấy con tôm nho nhỏ, tất cả đều bỏ vào chén của Cam Nhạn Chi.
Cả hai tính để tối tất niên thanh toán nợ nần trong năm nay, tạm thời bắt tay giảng hòa.
Cam Nhạn Chi nhíu mày, ngăn đũa Liễu Vũ Phong lại: \”Vũ Phong, đừng cho anh, tự ăn đi.\”
Liễu Vũ Phong hơi dừng lại, à một tiếng, lập tức đảo mì lên. Cam Nhạn Chi cầm đũa, thở dài, Liễu Vũ Phong như hơi giật mình, ngượng ngùng hỏi: \”Sao thế, không vui à?\”
Cam Nhạn Chi lắc lắc đầu: \”Không có đâu Vũ Phong.\”
\”Nhưng mà, anh thở dài…\” Liễu Vũ Phong cắn đũa lẩm bẩm.
Cam Nhạn Chi ăn một miếng mì, mì sào tre dai ngon vừa thơm vừa tươi. Anh nuốt một miếng, rút khăn giấy giúp Liễu Vũ Phong lau miệng: \”Vũ Phong, anh nói không là không, đừng nhạy cảm như thế, anh rất vui vì bây giờ có thể cùng em ăn mì, thở dài cũng chỉ là một động tác không có nghĩa gì mà thôi.\”
Liễu Vũ Phong nghe thấy thì không nhịn được nước mắt, từng giọt nước mắt rơi vào chén canh nóng hổi. Liễu Vũ Phong nhanh chóng lau đi, nghẹn nước mắt ăn xong miếng mì. Mũi lẫn hốc mắt ửng đỏ lên, nhìn đáng thương vô cùng.
\”Sao thế?\” Cam Nhạn Chi kiên nhẫn hỏi.
\”Không biết sao em lại muốn khóc nữa, nhưng mà cảm thấy mấy năm gần đây đều như vậy, phải quan sát biểu cảm của anh, hành động của anh, còn thêm mắm dặm muối mấy ý nghĩa bi quan của mình vào. Nhưng mà hôm nay nghe anh giải thích, em bỗng dưng cảm thấy, em, mấy năm nay em mệt mỏi quá. Hóa ra những chuyện chẳng có ý nghĩa gì mà em còn phải cân nhắc thật kỹ, không phải là ngốc quá sao.\” Nói rồi lại rơi xuống hai giọt nước mắt.
\”Thôi, Tết nhất, khóc cái gì, không tốt chút nào…\” Liễu Vũ Phong dùng tay áo lau đỏ mắt.
Thời tiết ấm áp, buổi trưa chỉ cần mặc hai lớp. Mắt kính Cam Nhạn Chi bị hun trắng xóa, trong tiệm không có bao nhiêu người, anh buông đũa cúi đầu, dọn ghế ngồi cạnh Liễu Vũ Phong, anh không nói gì mà thích dùng hành động hơn. Cam Nhạn Chi dùng ngón tay lau nước mắt Liễu Vũ Phong, hai người dính bên nhau, anh thơm lên môi người thương, chỉ chạm nhẹ một chút thôi, anh mỉm cười xoa sau cổ Liễu Vũ Phong, an ủi: \”Vũ Phong dũng cảm thừa nhận không ngốc chút nào. Mì sắp lạnh rồi, ăn nhanh đi, về nhà sớm để chuẩn bị cơm tất niên.\”