Cấm cãi nhau
Tác giả: Trường Hạ Bất Thệ
♪ Editor: Mio・°⁎⁺✧༚
19. Không đau
ảngy sếch (không phại) 🐸😰😱🥵🚓🚓🚓
Liễu Vũ Phong bị trách không thể cứng được trắng trợn như thế đúng là làm tổn thương lòng tự tôn của một thằng đàn ông.
\”Em không có!\”
\”Chứng minh cho tôi xem.\”
Liễu Vũ Phong dùng tay nắm gót chân Cam Nhạn Chi, Cam Nhạn Chi thờ ơ dẫm nhẹ lần nữa, cơ thể Liễu Vũ Phong run lên, đầu dựa lên đùi Cam Nhạn Chi, rượu liên tục ăn mòn lý trí của y. Dương vật dần dần cương cứng, có xu hướng ngóc dậy.
\”Ôi… A ưm… Đừng mà…\”
Liễu Vũ Phong ngẩng đầu đương lúc Cam Nhạn Chi cúi xuống, tóc mái trên trán bay bay, vết sẹo dài vài cm trên ấy lộ ra, Liễu Vũ Phong vô thức muốn cúi đầu không nhìn nữa.
Cam Nhạn Chi nắm cằm y: \”Nhìn tôi, không được nhắm mắt.\”
Liễu Vũ Phong lắc đầu, nhắm hai mắt lại, tóc bên trán thấm đẫm mồ hôi, từng lọn tóc run rẩy theo cơ thể.
Cam Nhạn Chi bắt đầu dùng chân vuốt ve dương vật Liễu Vũ Phong, anh cọ lên đầu dương vật, nhanh chóng cảm nhận được vệt nước dinh dính trên lòng bàn chân.
Chân không linh hoạt bằng tay, xúc cảm thô ráp cọ xát mang lại sắc thái tương phản khiến y cảm nhận được sự đau đớn đan xen trong từng khoái cảm.
\”Nhạn Tử, hưm á… Anh chậm một chút… Đau…\”
\”Không phải em thích đau à?\” Cam Nhạn Chi tức giận nhíu mày.
\”Em…\”
Liễu Vũ Phong mơ mơ màng màng, nhớ đến trận cãi nhau chiến tranh lạnh dài nhất của hai người, đó là trước một tuần đi công tác ba tháng của y.
Cũng là lần mà Cam Nhạn Chi không chấp nhận nổi nhất, như là cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà.
Hai người vất vả lắm mới có thể ăn chung một bữa cơm, có lẽ công việc Liễu Vũ Phong làm xong rồi nên thả lỏng hơn, uống mấy chai bia, lảo đảo nói mệt rồi, đi ngủ trước.
Cam Nhạn Chi dọn dẹp xong xuôi, chuẩn bị giáo án, khoảng hơn một tiếng sau thì đi ngủ, nhưng lại không nhìn thấy Liễu Vũ Phong ở phòng ngủ chính.
Anh tìm thấy Liễu Vũ Phong ở phòng cho khách, Liễu Vũ Phong say sưa ngủ trên giường nhỏ, tóc che khuất nửa khuôn mặt, bởi vì uống rượu nên môi càng trở nên hồng hào, căng mọng, muốn cắn.
Cam Nhạn Chi dùng tay vuốt ve y, không chỉ nóng mà còn hơi run rẩy.
Liễu Vũ Phong khẽ nhếch môi, nhắm chặt hai mắt, mặt mũi đỏ bừng, trong miệng liên tục nỉ non rên rỉ, dáng vẻ vừa nhẫn nhịn vừa sung sướng.
Lúc chăn mắc trên eo đùi lộ ra, tiếng máy móc điện tử rung rung từ trong phát ra.
Bước chân Cam Nhạn Chi không đánh thức được Liễu Vũ Phong, anh chậm rãi vén chăn ra, đằng sau Liễu Vũ Phong cắm đồ chơi tự an ủi, liên tục chấn động, cẩn thận hoạt động.