[Đm/Edit] Bà Xã Là Alpha Hàng Đầu Thì Phải Làm Sao Bây Giờ? – Chương 57 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit] Bà Xã Là Alpha Hàng Đầu Thì Phải Làm Sao Bây Giờ? - Chương 57

Làn da của Tống Du trắng bẩm sinh, xúc cảm cực kỳ mềm mịn. Dưới ánh sáng mạnh có thể nhìn thấy cả những sợi lông tơ, chẳng kém làn da trẻ sơ sinh bao nhiêu. Chỉ vì bình thường người ta khiếp sợ khí thế của cậu nên không một ai dám nhìn chằm chặp.

Hai nốt một lớn một nhỏ hơi sưng, làn da xung quanh phiếm hồng, đặc biệt nổi bật trên gương mặt trắng nõn.

Dung Thời vừa nhắc, Tống Du gãi gãi mặt.

Trước chưa thấy gì, bây giờ ngứa kinh khủng.

Dung Thời kéo tay cậu: \”Đừng, càng gãi càng ngứa.\”

Tống Du buồn bực gạt tay hắn, nghĩ tới lúc ngủ bị côn trùng bò lên mặt, biểu cảm càng trầm mặc.

Dung Thời buồn cười, lấy loại khăn dùng một lần trong ba lô ra, thấm ướt nước rồi đưa cho cậu: \”Cắn ra nốt chứng tỏ độc tính không mạnh.\”

Tống Du kìm nén ý nghĩ muốn gãi, cũng chẳng chịu nhận khăn.

Dung Thời: \”Chườm lạnh có thể ngăn ngứa đấy, chê hả? Khăn chưa dùng, nước cũng chưa uống.\”

Tống Du liếc nhìn chiếc khăn ướt trong tay hắn, nhận lấy rồi áp lên mặt.

Dưới tác dụng của nước lạnh, quả nhiên không còn ngứa như trước.

Dung Thời đứng dậy: \”Cậu ngồi đây chờ một lát.\”

Thấy hắn bước vào trong rừng, Tống Du nhíu mày: \”Anh đi đâu thế?\”

Dung Thời không trả lời: \”Lập tức quay lại.\”

Âm thanh sột soạt nhỏ dần, thỉnh thoảng lại có tiếng dã thú xa gần truyền đến rồi mau chóng chìm vào yên tĩnh.

Đợi mười phút, khăn nhiễm nhiệt độ cơ thể, mặt lại bắt đầu ngứa.

Tống Du mắt trông mong ngó chằm chằm về hướng Dung Thời rời đi, bỗng cảm thấy hơi hối hận.

Đáng lẽ nên theo cùng, nhỡ đâu…

Nếu đếm tới một trăm mà hắn vẫn chưa về thì qua nhìn xem.

Tống Du nghĩ vậy, bụng thầm đếm thật nhanh.

Đếm tới chín mươi thì có động tĩnh rất nhỏ truyền đến từ trong rừng, bước chân đạp trên lá cây phát ra âm thanh sột soạt.

Tống Du ngồi thẳng người theo bản năng, đến lúc thấy đôi chân dài của Dung Thời xuất hiện thì chuyển tầm mắt, chờ hắn bước đến gần mới giả bộ lơ đãng nhìn thoáng qua.

\”Đi xả nước à?\”

Dung Thời ngồi về chỗ cũ, vò nát lá cây vừa hái được rồi ném vào đống lửa.

Ngửi được hương thơm ngan ngát đang lan tỏa, Tống Du khó hiểu hỏi: \”Đây là gì?\”

\”Cỏ đuổi côn trùng.\” Dung Thời cầm que gạt những chiếc lá rơi ra ngoài vào trong đống lửa: \”Loại này rất phổ biến trong rừng mưa nhiệt đới ở khu nguy hiểm cấp ba, ít độc tính, vô hại với người, tuy nhiên có thể giết chết côn trùng loại nhỏ.\”

Hắn đào lỗ bên cạnh đống lửa, bỏ số cỏ còn lại vào rồi gắp cục than hồng thả xuống, phiến lá nhanh chóng cuốn lên ngọn lửa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.