[Đm/Edit] Bà Xã Là Alpha Hàng Đầu Thì Phải Làm Sao Bây Giờ? – Chương 14 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit] Bà Xã Là Alpha Hàng Đầu Thì Phải Làm Sao Bây Giờ? - Chương 14

Sức chiến đấu lúc phẫn nộ của Thiên Phàm thật đáng kinh ngạc, ông oanh tạc một tràng phản đối trong cuộc họp thường lệ vào ngày hôm sau, quả thực đã bảo vệ được vị trí chủ tịch của Dung Thời.

Cuộc họp kết thúc, Trịnh Hải – thầy chủ nhiệm sinh viên năm thứ hai đi bộ về cùng với ông.

Trịnh Hải: \”Thầy đúng là hết lòng hết dạ vì Dung Thời.\”

Thiên Phàm tay trái cắp giáo án, tay phải cầm cốc giữ nhiệt, vẻ mặt thản nhiên: \”Nếu chả phải thằng nhóc ấy thì tôi vẫn làm thế, kẻ nào đó trong quân đội tay càng vươn càng dài, nếu còn tiếp tục thì bọn họ mua đứt nơi này chẳng cần cò kè mặc cả.\”

\”Thầy nói nhỏ thôi!\” Trịnh Hải ra hiệu bằng tay, sau khi ngó trái ngó phải không thấy ai mới thở phào nhẹ nhõm: \”Chuyện này nói riêng được rồi, chỉ cần bảo vệ học trò, còn những thứ khác chúng ta quản nhiều làm gì, hầy.\”

Trưa hôm đó, Thiên Phàm dẫn Dung Thời đi nhậm chức.

Thấy toàn bộ hành trình Dung Thời chẳng mấy vui vẻ, sau khi hoàn thành mọi thủ tục, Thiên Phàm bèn gọi hắn vào văn phòng, giảng giải về cuộc sống thêm một tiếng đồng hồ.

Dung Thời ngồi đó, vào tai này ra tai kia, cảm thấy bầu không khí quả là thích hợp cho việc đánh một giấc.

Thiết bị đầu cuối đột nhiên vang lên, thấy vẻ mặt Dung Thời không đúng, Thiên Phàm thuận miệng hỏi: \”Ai thế?\”

\”Lục Hữu Khải.\”

Dung Thời đè nén cảm xúc, chấp nhận cuộc trò chuyện.

Trên màn hình ảo xuất hiện một người đàn ông trung niên mặc quân phục, cùng lúc âm thanh 01 vang lên.

【Lục Hữu Khải, Alpha, bốn mươi hai tuổi, sĩ quan chỉ huy quân đoàn số 9, quân hàm thiếu tướng, mười lăm năm sau thăng chức thượng tướng, một trong ba tổng tư lệnh.】

Giọng Dung Thời lạnh nhạt: \”Ông là ai?\”

Lục Hữu Khải: \”…\”

Thiên Phàm: \”…\” Thằng nhóc ngông cuồng.

Lục Hữu Khải có gương mặt nghiêm túc, không nổi giận vẫn uy nghiêm, tầm mắt dừng lại hai giây trên người Dung Thời: \”Chú là Lục Hữu Khải, bạn chiến đấu của cha cháu, nghe Minh Nhi nói cháu cũng nhập học, cuối tuần này chúng ta cùng ăn một bữa đi.\”

Ngón tay của Dung Thời trên tay vịn xoa xoa vào nhau.

\”Xin lỗi ngài, cuối tuần này tôi có hẹn với Alpha nhà tôi rồi.\”

Một câu Alpha nhà tôi thốt ra rất tự nhiên lại tùy tiện, khiến Thiên Phàm và Lục Hữu Khải nhíu mày.

Lục Hữu Khải: \”Thế thì để cuối tuần sau vậy.\”

Dung Thời: \”Tuần sau tôi lại về nhà thăm em trai rồi, chi bằng chờ lúc nào tôi rảnh tôi sẽ liên lạc với ngài sau.\”

Thái độ thờ ơ khiến sắc mặt Lục Hữu Khải không tốt lắm, ông ta chẳng nói chẳng rằng cắt ngang cuộc gọi.

\”Cậu… cậu…cũng thật là!\” Thiên Phàm chỉ hận rèn sắt không thành thép: \”Dù sao ông ta cũng là thiếu tướng, thái độ của cậu chẳng tử tế hơn một chút được hả?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.