Vào ngày thứ ba sau khi cuộc chiến kết thúc, quân đoàn 2 cũng hoàn thành nhiệm vụ khai hoang.
Dung Thời xong việc, rời khỏi phòng điều khiển, dự định về cabin nghỉ ngơi một lát rồi cùng đi ăn với Tống Du.
Lúc bước ngang qua khu huấn luyện, hắn mơ hồ nghe thấy tiếng hát từ bên trong vọng ra.
Chẳng biết vì sao, hắn dừng lại.
Quét mống mắt xong, cánh cửa kim loại mở ra, tiếng hát vang vọng.
Kết cấu khu huấn luyện bố trí theo kiểu vòng tròn chìm, tổng cộng có năm tầng. Khi bước vào sẽ ở tầng trên cùng, mỗi tầng gồm hàng trăm phòng chức năng, tầng cuối cùng có một sàn tập lớn đặt chính giữa để mọi người tập luyện.
Giờ phút này, mấy ngàn người đang chen chúc trên sàn tập và lan can các tầng, đồng thanh hát quân ca.
Họ hát đến mức khuôn mặt đỏ bừng, cổ nổi gân xanh, lại còn lạc nhịp. Nhiều người vừa khóc vừa gào lên, chẳng một nốt nhạc nào đúng âm điệu.
\”Anh Dũng! Ra đi thanh thản! Hu hu hu hu hu…\”
Một thành viên A8 đứng gần cửa hát được nửa chừng thì không nhịn được, thất thanh khóc rống.
Họ tiễn đưa chiến hữu hy sinh, đồng thời trút bỏ cảm xúc bị đè nén.
Dung Thời bỏ mũ xuống, vẻ mặt bi thương, lát sau mới đội mũ lên rồi xoay người rời đi.
Kiếp trước, chẳng biết có người hát tiễn đưa hắn hay không.
Trở lại cabin nghỉ ngơi, mùi sữa ngọt ngào phả vào mặt.
Tâm trạng nặng nề bỗng chốc nhẹ nhõm.
Căn phòng bếp bừa bộn, Tống Du đang cầm chiếc thìa lớn nhất xúc đường bỏ vào máy xay.
Dung Thời đứng ở cửa, chưa vội bước tới.
Hắn thấy cậu đổ thìa xuống rồi ngó vào, sau đó lại đổ nửa thìa nữa rồi ngó tiếp, sau ba lần thì cầm cả lọ đường dốc xuống.
Dung Thời: \”…\”
Thận bắt đầu run rẩy.
Bột và đường trộn đều, tới khi không còn nhìn thấy đường nữa, Tống Du lại cầm lọ đường định dốc xuống thì bị một bàn tay vươn ra chặn lại.
Dung Thời đứng sau lưng, ôm cậu vào lồng ngực.
\”Em liếm luôn đường trong lọ là được.\”
Tống Du nghiêng đầu, trên má dính hai vết bột.
\”Nhưng vị chẳng ngon bằng bánh quy.\”
Dung Thời nhướn mày: \”Em liếm thật hả? Há mồm anh xem có bị sâu răng hay không nào.\”
Tống Du: \”…\”
Máy xay vang lên âm thanh nhắc nhở bước tiếp theo.
Dung Thời nhìn cậu đổ gia vị cùng các loại quả linh tinh xuống, động tác cẩu thả làm chúng vương vãi hết ra ngoài, rồi ấn mạnh vào nút điều khiển.
Dung Thời: \”…Tốt xấu cũng là món em thích, không thể kiên nhẫn hơn một chút sao?\”
Tống Du cau mày, thử từng chế độ một rồi mới ấn lại chế độ xay ban đầu.