Thẩm Việt cởi áo khoác ra. Có lẽ vì điều hòa trong xe, cậu cảm thấy hơi nóng.
Mùi pheromone dần trở nên nồng hơn, giống như mùi kim loại.
Thẩm Việt thấy hơi bứt rứt, bởi vì đây lại là loại mùi pheromone có thể ảnh hưởng đến bản thân.
Tài xế phía trước không hề hay biết. Có lẽ Tháp Liệt Nhân nghĩ hai người còn lại trong xe đều là beta nên mới không kiêng dè tỏa ra pheromone của mình.
Thật sự rất khó chịu.
Thẩm Việt nói: \”Ngài không ngại tôi mở cửa sổ chứ?\”
Thẩm Việt thấy Tháp Liệt Nhân nhíu mày nhưng rồi lại nói: \”Cứ mở đi.\”
Thẩm Việt hạ cửa kính xe xuống gió bên ngoài ùa vào thổi tan mùi hương, khiến cậu thở phào nhẹ nhõm.
\”Đừng gọi tôi như thế.\”
Thẩm Việt ngạc nhiên nhìn Tháp Liệt Nhân. Tháp Liệt Nhân cũng nhìn lại, đôi mắt màu tím của anh như nuốt chửng ánh đèn đường thành phố đang lướt qua xuyên thủng màn đêm.
Thẩm Việt cảm thấy nhịp tim mình cũng theo những ánh đèn mờ ảo đó mà bị người bên cạnh \”nuốt chửng\”. Dù đã mở cửa sổ, cái mùi kim loại lạnh nhè nhẹ ấy vẫn quấn quanh tứ chi, len lỏi vào tâm trí cậu . Đối phương vô tình lộ ra pheromone, còn Thẩm Việt với tư cách là một Enigma, lại chỉ có thể cố gắng kìm nén.
Cậu lúc này chỉ mong tài xế lái nhanh hơn nữa.
Tài xế có vẻ biết rõ địa chỉ nhà Thẩm Việt bởi vì dọc đường đi mỗi ngã rẽ đều chính xác không sai một ly, dẫn về căn hộ của Thẩm Việt. Cậu nghĩ có lẽ là do địa chỉ đã được điền trong hồ sơ khi nhận việc ở công ty, ngoài lý do này ra thì không nghĩ ra được lý do nào khác. Vậy nên vị tổng giám đốc này đúng là rất quan tâm cấp dưới của mình.
Thẩm Việt sống trong một căn hộ biệt lập. Vừa đến cửa nhà, cậu vội vã cảm ơn Tháp Liệt Nhân rồi hấp tấp xuống xe đến áo khoác cũng quên lấy. Thẩm Việt sợ rằng nếu mình chậm trễ thêm một giây pheromone sẽ không kiểm soát được, tệ hơn nữa là không chừng lúc ở trên xe pheromone của cậu đã lộ rồi.
Vì vậy, cậu không hề thấy Tháp Liệt Nhân nhíu mày, đôi tai bỗng nhiên đỏ bừng.
Mở cửa nhà, quăng chiếc bánh kem xuống, Thẩm Việt liền đi thẳng vào phòng mình để lại Thẩm Ý đang vô cùng ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên Thẩm Ý ngửi thấy mùi pheromone nồng nặc như vậy từ người anh trai vốn luôn điềm tĩnh của mình.
Trong phòng tắm, nhìn \”tiểu Thẩm Việt\” đang ưỡn ngực, Thẩm Việt cau mày, khẽ thở dài. Mái tóc vàng óng của người kia cứ thế ngang ngược tung hoành trong tâm trí cậu.
\”Dừng lại.\”
\”Sao vậy tiên sinh ?\” Qua gương chiếu hậu, tài xế ngạc nhiên nhìn sếp mình.
\”Cứ dừng ở đây, cậu về trước đi…\” Giọng nói lạnh lùng xen lẫn một chút xao động khác hẳn mọi ngày.
Pheromone mà Thẩm Việt để lại trong xe khiến Tháp Liệt Nhân khó chịu. Mùi pheromone nhạt đến mức gần như không ngửi thấy, anh thậm chí còn không chắc liệu mình có bị ảo giác hay không. Nói chung là cả người nóng ran cần được giải tỏa ngay lập tức.