Giờ cao điểm vào sáng thứ, trên chuyến tàu điện ngầm đông đúc, dân công sở vừa trải qua cuối tuần vẫn còn ngái ngủ.
Mọi người xung quanh tự động giãn ra, tạo thành một vòng tròn trống rỗng quanh một người đàn ông đứng giữa đám đông. Khí chất u ám của hắn khiến người ta tự hỏi liệu bây giờ đã là mùa đông hay chưa. Dự báo thời tiết nói trời quang đãng, sao lại có cảm giác ớn lạnh thế này?
Dù sự u ám của người đàn ông khiến người khác khó chịu, ánh mắt mọi người vẫn không ngừng dõi theo anh. Mái tóc dài màu vàng kim nổi bật nhất, đôi mắt màu tím hiếm có vô cùng sắc bén, bộ vest mặc vừa vặn, lịch lãm.
Trong cái không khí hỗn độn, ngột ngạt của buổi đi làm chen chúc, chỉ có anh đơn độc toát ra một vẻ điềm tĩnh, thanh thản lạ thường.
\”Người như thế này sao cũng phải đi tàu điện ngầm đi làm chứ?\”
Đây đúng là lần đầu tiên Tháp Liệt Nhân đi tàu điện ngầm. Trên đường đến công ty, tài xế kiêm phiên dịch gặp sự cố. Để không làm lỡ cuộc họp, Tháp Liệt Nhân đành phải tự mình quay về công ty để tài xế ở lại giải quyết. Đúng vào giờ cao điểm buổi sáng, gọi taxi cũng khó, nên anh đành chọn tàu điện ngầm. Dù sao, công ty cũng gần ga tàu điện ngầm, mà tàu điện ngầm thì không lo trễ hay kẹt xe, là cách nhanh nhất.
Đến ga tiếp theo hành khách xuống khá nhiều chỉ có hai ba người lên tàu. Thẩm Việt là một trong số đó.
Cửa vừa mở, ánh mắt hai người không hẹn mà gặp nhau. Bước chân Thẩm Việt khựng lại một chút, nhưng cậu vẫn bước vào tàu điện ngầm.
Không ngờ ngày đầu tiên đi làm đã gặp sếp tổng cấp cao nhất của mình ngay trên tàu điện ngầm. Thẩm Việt được công ty săn đầu người mời về làm việc cho công ty Khắc Lai Khách. Trước khi đến, cậu đương nhiên đã tìm hiểu về bối cảnh công ty đối tác, đặc biệt là vị tổng giám đốc quyền lực này. Chỉ là công ty Khắc Lai Khách quá lớn, có lẽ đối phương không biết cậu là ai.
Cả toa tàu như bị mất một chiếc răng cửa, chỉ còn một khoảng trống riêng biệt xung quanh Tháp Liệt Nhân. Thẩm Việt thản nhiên bước vào khoảng trống đó. Cậu đứng phía sau Tháp Liệt Nhân, giữ một khoảng cách vừa phải.
Tàu điện ngầm lại bắt đầu chạy, Tháp Liệt Nhân nhìn thẳng vào những quảng cáo đang chiếu bên ngoài cửa sổ. Thẩm Việt thì ngắm mái tóc vàng dài của anh, nó mềm mại như thác nước vàng chảy xuôi theo lưng chủ nhân.
Đến ga tiếp theo, một cậu bé đeo cặp sách vội vàng chạy xuống tàu không cẩn thận giẫm phải giày của Tháp Liệt Nhân. Anh trơ mắt nhìn đôi giày da mới tinh của mình in thêm dấu giày thể thao. Cậu bé gây chuyện còn định bỏ chạy. Tháp Liệt Nhân vươn tay, tóm lấy quai cặp của cậu bé. Kết quả, cậu bé chạy quá nhanh theo quán tính lại đâm ngược vào người Tháp Liệt Nhân. Cả hai cùng ngã về phía sau, va vào người Thẩm Việt.
\”Cẩn thận,\” Thẩm Việt vươn tay đỡ.
\”Cháu xin lỗi, chú ơi…\” Cậu học sinh tiểu học quay đầu lại, mặt hoảng sợ nhìn người lớn tóc dài u ám kia.
Tháp Liệt Nhân không nói gì, một đôi tay phía sau đang đỡ cánh tay anh giúp không bị ngã. Một mùi hương rất đặc biệt theo đó xộc vào mũi anh. Tóc vàng của Tháp Liệt Nhân cũng cọ vào mặt Thẩm Việt. Tháp Liệt Nhân buông tay ra, cậu bé vội vã chạy xuống tàu điện ngầm.