Mãi đến khi Thẩm Việt biến mất, nước cuối cùng cũng tràn ra từ chiếc cốc vỡ, thấm ướt tờ bản thảo trên bàn.
Vết nứt trên mặt bàn vẫn còn nguyên đó. Người của cục điều tra thò tay vào nhưng không thấy gì cả.
Thẩm Việt cứ như vậy biến mất trước mắt mọi người hơn nữa lại theo một cách thức quá mức kỳ lạ như vậy.
Toàn bộ Liên Bang chấn động, đủ loại bình luận trên Tinh Võng đẩy sự việc lên đến đỉnh điểm.
Tháp Liệt Nhân nhặt tờ \”di thư\” rơi trên mặt đất lên. Thẩm Việt chỉ mới viết được một nửa:
【Còn nhớ công thức mà mấy năm trước em tết lên tóc anh không? Em không biết anh có còn giữ nó không.Ở thời đại Ca Nhã, nếu có người phải chia lìa mọi người sẽ dựa theo công thức này để giữ lại hy vọng. Em thì hơi kém về toán học, em đã thử rất nhiều lần nhưng vẫn không giải được bí ẩn của chúng ta.Anh có muốn tính xem chúng ta còn bao nhiêu lần chưa gặp mặt, còn bao nhiêu phong cảnh chưa cùng nhau ngắm không? ^_^】
\”Em còn mặt mũi mà cười… Đồ khốn…\” Đôi mắt Tháp Liệt Nhân đỏ ngầu, nhìn khuôn mặt tươi cười đáng ghét kia, nghiến răng.
【Còn nữa, trong ngăn kéo của em, có một thứ cho anh.】
Tháp Liệt Nhân đột nhiên đứng dậy mở ngăn kéo bàn ra chỉ thấy bên trong là một chiếc vòng tay bằng gân da có gắn hoa nhỏ. Trông như được tự tay làm bằng dây thun và nhung mịn. Những bông hoa nhỏ là loại hoa dại khô thường thấy nhất trong rừng rậm, được bó chặt lại và đặt trong một quả cầu pha lê tràn đầy tinh thần lực, giữ được nhiều năm không bị hỏng.
【Tháp Liệt Nhân, nếu em bất đắc dĩ phải vắng mặt một thời gian hoặc là không có cách nào trở về… Hai đứa nhỏ chỉ có thể tạm thời giao cho anh chăm sóc. Em rất yêu bọn chúng, giống như anh yêu bọn chúng vậy. Đương nhiên anh mới là vĩnh viễn của em…】
Viết đến đây, đầu bút lông như bị xé toạc, nét bút cuối cùng đột ngột dừng lại như thanh kiếm bị gãy lưỡi, không chút lưu tình đâm thẳng vào tim hắn.
\”Nguyên soái Tháp Liệt Nhân, những thứ này tất cả mọi thứ trong căn phòng này, đều là của chính phủ và nhân dân…\”
Tháp Liệt Nhân quay đầu lại nhìn hắn: \”Anh nói cái gì?\”
Người nọ bị đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của hắn làm cho kinh hãi nhưng nhớ đến sau lưng là toàn bộ Liên Bang đặc biệt là căn phòng này vẫn đang được phát sóng trực tiếp trên toàn mạng, hắn lấy hết can đảm, cổ họng co rút run rẩy: \”Hiện tại mọi thứ của \’mồi lửa\’ đều liên quan đến an nguy của Liên Bang, ngài không có lý do gì để tư lợi…\”
Lời vừa dứt tinh thần lực mạnh mẽ lập tức tràn ngập căn phòng siết chặt từng tế bào trên cơ thể hắn áp lực vô hình đè nghẹt lồng ngực hắn tay chân cứng đờ không thở nổi.
Giống như ác quỷ, lưỡi hái màu tím dường như nuốt chửng linh hồn của hắn.
Khán giả chỉ thấy nhân viên cục điều tra vừa nãy còn rất cứng rắn, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, tròng mắt trợn trừng. Rồi sau đó đột nhiên ngã vật xuống đất như con cá sắp chết giãy giụa trên sàn.