[Đm/Edit/Abo] Là Beta,Tôi Cưới Được Nguyên Soái Alpha Tuyệt Vời Nhất – Chương 88 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Abo] Là Beta,Tôi Cưới Được Nguyên Soái Alpha Tuyệt Vời Nhất - Chương 88

Thẩm Việt lúc nào cũng mơ màng như đang ngủ, lại như đang thức. Trong giấc mơ, cậu thấy phi thuyền của người Ca Nhã tan tành giữa vũ trụ bao la hoặc mắc kẹt trên một hành tinh xa lạ nào đó bị quái vật vũ trụ tấn công. Có khi lại mơ thấy họ tàn sát lẫn nhau, có khi lại thấy em trai Thẩm Việt đứng giữa đống xác chết nhìn mình, người đầy máu.

Thẩm Việt biết mình không ngủ, nhưng mắt lại không thể mở. Đầu cậu đau như búa bổ, gân xanh trên trán nổi lên từng vệt.

Nếu mảnh vỡ huy chương ở gần hệ sao Hoa Hồng, điều đó có nghĩa là người Ca Nhã từng lái phi thuyền qua đây. Liệu họ gặp nạn khi đang trốn chạy hay khi đã ổn định cuộc sống? Mười vạn năm trước, hệ sao và hệ sinh thái nơi này có lẽ hoàn toàn khác biệt. Và phía trước sẽ là đâu?

Thẩm Việt cuộn tròn người lại, đầu óc không ngừng suy nghĩ suốt đêm, dù đau đến mấy cũng không thể ngừng lại.

Một bàn tay xoa nhẹ trán cậu. Giọng Tháp Liệt Nhân lạnh lùng quen thuộc giờ đây lại đầy lo lắng: \”Thẩm Việt… Em sốt rồi…\”

Thẩm Việt muốn mở mắt an ủi anh nhưng không còn chút sức lực nào.

Tháp Liệt Nhân lớn như vậy chưa từng chăm sóc ai. Trên hòn đảo này, ngoài họ ra chỉ có quản gia robot.

May mắn là thuốc men đầy đủ, Tháp Liệt Nhân cẩn thận đút thuốc cho cậu

Tháp Liệt Nhân thậm chí đã chuẩn bị tâm lý, giống như lần trước Thẩm Việt từ phòng phân hóa trở về, sẽ ngủ li bì mấy ngày mấy đêm.

Thuốc hạ sốt có tác dụng rất nhanh. Nghỉ ngơi một lúc, Thẩm Việt đã tỉnh táo hơn nhiều.

Quản gia robot Tất Weiss mang cháo thịt thanh đạm đến. Thẩm Việt dựa người vào giường, định nhận lấy bát cháo thì bị Tháp Liệt Nhân ngăn lại.

Anh kiên quyết muốn tự tay đút cho Thẩm Việt từng muỗng một.

Ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống giữa đôi mày vàng của Tháp Liệt Nhân. Biệt thự tự động xoay tròn để mọi căn phòng đều đón được ánh sáng.

Thẩm Việt chưa từng thấy Tháp Liệt Nhân như vậy. Từ hôm qua đến giờ, cậu luôn cau mày ánh mắt lo lắng không giấu nổi vẻ bối rối.

Thẩm Việt nắm lấy bàn tay hơi lạnh của Tháp Liệt Nhân, trấn an: \”Em ổn rồi, chỉ là cảm lạnh nhẹ thôi, chắc hôm qua không đắp chăn cẩn thận.\”

Tháp Liệt Nhân nhìn sâu vào mắt cậu : \”Trong lòng em vẫn còn khó chịu đúng không?\”

Thẩm Việt kéo Tháp Liệt Nhân vào lòng: \”Thực xin lỗi, sau này sẽ không như vậy nữa.\”

Tháp Liệt Nhân rời khỏi phòng, nhìn mảnh huy chương vỡ nát trên sàn, nhặt một mảnh nhỏ lên ánh mắt sắc bén như xuyên thấu.

Tháp Liệt Nhân kết nối với quang não của Genna.

\”Nguyên soái.\”

\”Có một số việc cần cậu điều tra, đây là cơ mật.\”

Genna nghiêm nghị nói: \”Tôi hiểu.\”

Trong phòng, Thẩm Việt mở bản đồ sao ảo. Một dải ngân hà hiện ra trước mắt vô số ngôi sao lấp lánh, những đám mây bụi vũ trụ uốn lượn xuyên qua cánh tay cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.