[Đm/Edit/Abo] Là Beta,Tôi Cưới Được Nguyên Soái Alpha Tuyệt Vời Nhất – Chương 69 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Abo] Là Beta,Tôi Cưới Được Nguyên Soái Alpha Tuyệt Vời Nhất - Chương 69

Khi đi ngang qua hành lang có mái che, gió từ những cánh đồng và khu rừng bao la thổi đến Thẩm Việt dừng chân cảm giác khác hẳn với ba năm trước khi cậu đi qua nơi này.

Đôi khi Thẩm Việt cảm thấy mình như một tên trộm thời gian của Tháp Liệt Nhân đều bị mình đánh cắp. Chớp mắt một cái đã đến tương lai còn Tháp Liệt Nhân phải chịu đựng vô vàn ngày đêm. Tình yêu ở ngay trong tầm tay cậu còn Tháp Liệt Nhân phải vượt qua bao nhiêu gian nan lo lắng được mất.

Tháp Liệt Nhân ở bên cạnh Thẩm Việt trong mắt ánh lên biển xanh cuồn cuộn, giọng nói bị gió thổi tan: \”Lúc đó mỗi ngày chuyện anh vui nhất là đi dọc theo hành lang này để tìm em…\”

Thẩm Việt trèo qua lan can, bên dưới hành lang là một sườn đồi thấp. Cậu đứng dưới sườn đồi, vươn tay về phía hắn: \”Trước kia em cũng hay bế anh xuống đây, đúng không?\”

Ánh mặt trời gay gắt đốt cháy những cành khô lá úa trên mặt đất. Một chiếc lá rơi xuống người Thẩm Việt nổi bật hẳn lên. Tháp Liệt Nhân thoáng giật mình, như thể trở về thời thơ ấu trong mắt bất giác lộ ra ý cười.

\”Mau xuống đây Tháp Liệt Nhân.\”

Mái tóc vàng rung động Tháp Liệt Nhân ngay sau đó nhảy vào lòng cậu.

Thẩm Việt ôm chặt hắn không nói một lời.

Tháp Liệt Nhân cảm thấy có gì đó không đúng. Lúc đó, khi hắn ôm Thẩm Việt chân cậu không chạm đất.

\”Cao hơn chút rồi Thẩm Việt.\” Hắn chống tay lên vai cậu nhấc hai chân mình khỏi mặt đất.

Thẩm Việt ôm chặt lấy thân Tháp Liệt Nhân nhấc bổng lên.

Giống như ôm Tháp Liệt Nhân khi còn là thiếu niên vậy.

Cảm giác người trong lòng ngực ôm lấy đầu mình dùng má cọ nhẹ lên đỉnh đầu trong cổ họng nghẹn lại xúc động khó tả: \”Giống như đang mơ vậy…\”

\”Đương nhiên không phải mơ.\” Thẩm Việt bị vùi trong lòng ngực giọng nói nghèn nghẹn hơi nóng phả vào quần áo Tháp Liệt Nhân

\”Ngẩng đầu lên, anh muốn hôn em.\” Giọng điệu thật là đương nhiên và bá đạo.

Thẩm Việt ngẩng đầu lên, ánh mặt trời chói chang chiếu rọi khuôn mặt khiến cậu nheo mắt lại.

Môi Tháp Liệt Nhân nóng bỏng hơn cả ánh mặt trời, vững vàng chạm xuống. Bên tai, gió mạnh quét qua ngọn cây tiếng lá xào xạc lay động những đám mây trắng trên trời, chim trù pi nhảy nhót trên cành cây.

Ánh mặt trời dừng lại trên đôi mắt nhắm nghiền của cậu len lỏi vào khe hở khi vô tình khẽ mở mắt để lại trong mắt từng mảnh ánh sáng rực rỡ, ấm áp lạ thường.

Tháp Liệt Nhân chiếm trọn vị trí trong lòng ngực cậu tận hưởng tất cả sự ngọt ngào hơi thở nóng rực phả xuống.

Nụ hôn vừa bắt đầu lại có người đến phá đám.

\”Tháp Liệt Nhân, Tháp Liệt Nhân…\” Giọng Hạ Tá từ xa vọng lại vòng qua hành lang có mái che.

Tháp Liệt Nhân lập tức cả người cứng đờ, vội vàng thoát ra muốn nhảy xuống khỏi lòng Thẩm Việt.Cái tư thế làm nũng như trẻ con này, hắn không muốn để ai nhìn thấy!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.