[Đm/Edit/Abo] Là Beta,Tôi Cưới Được Nguyên Soái Alpha Tuyệt Vời Nhất – Chương 21 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Abo] Là Beta,Tôi Cưới Được Nguyên Soái Alpha Tuyệt Vời Nhất - Chương 21

Thẩm Việt ỉu xìu nằm dài trên ghế. Cậu cảm thấy mình thật sự quá ngây thơ rồi…

Chỉ một giờ trước thôi, cậu còn ôm trọn hy vọng rằng Tháp Liệt Nhân sẽ thả mình đi.

\”Hiện tại ngài xác định rồi chứ?\” Thẩm Việt lờ đi cơn đau sau gáy, nơi đó vẫn còn rớm máu.

Tháp Liệt Nhân buông đôi chân ủng đang đạp trên ghế cậu xuống, phủi phủi tay áo như thể người vừa mới cắn cổ ai kia không phải hắn: \”Xác định cái gì?\”

\”Xác định tôi không phải người ngài muốn tìm đó.\” Thẩm Việt dù bị cắn thảm thật, nhưng giờ phút này cười rộ lên lại ngọt ngào lạ thường.

Tháp Liệt Nhân nhìn cậu cười, xoay người trở về chiếc ghế làm việc của mình, hai tay đan nhau đặt trên đầu gối bắt chéo, bóng tối lạnh lẽo ngoài cửa sổ cắt ngang người hắn.

Thẩm Việt: \”?\”

\”Nếu không phải ngươi, ta sẽ gi·ết ch·ết ngươi.\” Lúc nói ra lời này, Tháp Liệt Nhân ung dung thong thả, thật chẳng để ý chút nào.

\”…\” Nụ cười ngọt ngào của Thẩm Việt cứng đờ.

——

Muốn xóa bỏ hết thảy những yếu tố không thể khống chế sao?

Tháp Liệt Nhân, quả nhiên không có tim…

Kỳ thật nghĩ kỹ cũng bình thường thôi, một người âm trầm lạnh lùng như Tháp Liệt Nhân, một khi phát hiện mình không phải người hắn muốn tìm, vậy thì mình đã trở thành một sai lầm hoang đường trong cuộc đời cao quý của đối phương, xóa bỏ một sai lầm tầm thường thì có gì đáng tiếc.

Chỉ là Thẩm Việt không hiểu vì sao mình lại đột nhiên có chút buồn.

Cậu còn tưởng rằng mình trong lòng Tháp Liệt Nhân có lẽ sẽ có một chút đặc biệt chứ.

Hai ngày nay, Tháp Liệt Nhân thật sự không để ý đến cậu mấy – ngoại trừ lúc cậu đáng thương hề hề cầu xin, hắn mới cởi trói cho cậu khỏi chiếc ghế giam cầm, để cậu lúc Tất Weiss không có ở đó, không đến nỗi bị nghẹn chết vì nước tiểu.

Đối phương dường như đang bận rộn với việc bố trí kế hoạch thanh trừ Ca Thác, bận đến mức ngay cả thời gian tiêu diệt cậu cũng không có sao?

Hai ngày trước, Kiều Tê bọn họ cũng đã chở khách của trường quân đội số một trên tinh hạm trở về đế tinh Kate.

Thẩm Việt đứng bên cửa sổ văn phòng Tháp Liệt Nhân nhìn ra ngoài, dưới ánh mặt trời, hành tinh Ca Thác chậm rãi xoay tròn, xinh đẹp dịu dàng.

Trên mặt đất đã nhận được tin tức, tất cả các căn cứ khai thác đều đã đóng cửa, hai ngày trước thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy một hai chiếc công trình hạm chở đầy tinh thể xuyên qua tầng khí quyển, bay vào vũ trụ.

Mà hiện tại tất cả đã khôi phục yên tĩnh, ngoại trừ Hồng Mã còn không biết mình sắp chết.

Đến khi cư dân nguyên tác cuối cùng bị thanh trừ, mẫu tinh của hắn sắp chìm vào giấc ngủ say.

Có lẽ cả đời này cậu cũng không thể trở về…

Luôn cho rằng sau khi trọng sinh mình có thể thay đổi được vài thứ, kỳ thật vẫn cứ chẳng thay đổi được gì cả… Một cảm giác vô lực sâu sắc, nghẹn ứ, bao trùm lên trái tim Thẩm Việt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.