[Đm/Edit/Abo] Là Beta,Tôi Cưới Được Nguyên Soái Alpha Tuyệt Vời Nhất – Chương 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Abo] Là Beta,Tôi Cưới Được Nguyên Soái Alpha Tuyệt Vời Nhất - Chương 17

Xung quanh là dòng nước sâu thẳm, đen ngòm một mảng, dòng chảy xiết bao phủ lấy đôi mắt hắn, đè nghẹt trái tim. Toàn thân mỗi một tế bào dường như bị sóng gió dữ dội xé toạc ra, lại tựa hồ bị ngọn lửa nghiền nát, sụp đổ.

Khồn thể hít thở nơi biển sâu, linh hồn Tháp Liệt Nhân dường như muốn tan biến trong vùng đất chật hẹp này.

Cho đến khi hơi thở của rừng rậm ập vào trước mặt, tựa như mỗi lần sắp cận kề c·ái ch·ết, hơi thở này liền hiểu ý mà đúng hẹn tìm đến, như dây leo mọc sau mưa quấn lấy tứ chi cứng đờ của hắn, từng vòng siết chặt thân thể.

Hắn dường như nắm chặt tay người kia, cố gắng muốn nhìn rõ khuôn mặt người đến, nhưng biển sâu gào thét, mọi giác quan đều trở nên trì độn.

Tháp Liệt Nhân thường hoài nghi loại hơi thở vừa xa lạ lại quen thuộc này là biểu hiện giả dối do đại não gần ch·ết sinh ra.

Nhưng chính cái quen thuộc đến gây nghiện của hơi thở ấy, bỗng chốc kéo hắn từ cuồng phong sóng biển xông vào khu rừng rậm rạp lá rụng, gió đông lạnh lẽo cuộn qua những gốc cây lặng im.

Cảm giác áp bức quanh thân biến mất, Tháp Liệt Nhân có thể thở dốc một lát, nhịp tim cuối cùng cũng trở về lồng ngực.

Bàn tay xanh lục của đại địa ôm lấy thân thể ẩm ướt của hắn, không biết từ khi nào, biển sâu ngột ngạt kia đã bị ném lại nơi xa, là một sự vuốt ve dịu dàng.

Thẩm Việt vươn tay chạm vào trán hắn, mồ hôi lạnh lẽo dính đầy tóc mai, cũng may tinh thần hải của Tháp Liệt Nhân đã có độ phù hợp rất cao với hơi thở của chính mình, tiến vào nội vực tinh thần không gặp phải sự chống cự mãnh liệt như trước.

Trong nội vực này, một vùng hoang vắng cằn cỗi nhấp nhô, lốc xoáy âm u và bóng tối không thể vượt qua đang gào thét, thu hút sự chú ý của Thẩm Việt. Thứ này gọi là ám thương nội vực, đại diện cho nỗi thống khổ tinh thần sâu kín và bóng ma khó có thể vượt qua của một người.

Thẩm Việt, người từng là Thần Liệu sư đỉnh cấp thời tiền sử, đã gặp vô số người với mức độ ám thương khác nhau, chỉ có thể nói Tháp Liệt Nhân quả không hổ là đỉnh cấp Alpha của tinh tế, ngay cả ám thương cũng nghiêm trọng hơn người khác rất nhiều.

Hiện tại nội vực đã trở nên đầy rẫy v·ết th·ương dưới sự xâm thực của độc tố và ám thương, nếu cứ mãi chỉ dùng ý thức áp chế độc tố, tổn thương tích tụ sẽ chỉ làm nội vực không chịu nổi gánh nặng, cho đến một ngày làm tinh thần hải khô cạn.

Bệnh nghề nghiệp của Thẩm Việt lại tái phát, cư nhiên bắt đầu xem xét bệnh tình của Tháp Liệt Nhân.

Vẻ mặt nhăn nhó của đối phương dần dần dịu lại, cho đến khi bóng tối dưới mi cốt tan đi, trong giấc ngủ mơ chỉ còn lại nếp nhăn thói quen sâu sắc.

Hắn đột nhiên phát hiện lông mi của đối phương lại tự mang hiệu ứng màu mắt Mary Sue nhạt tím.

Chẳng qua ngày thường hắn rất dễ bị đôi mắt màu tím đậm sâu thẳm kia thu hút, vì thế hàng mi nhạt màu lười biếng kia cũng đã bị đương nhiên bỏ qua.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.