[Đm/Eabo/H] Khô Cạn – Chương 8 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 148 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Đm/Eabo/H] Khô Cạn - Chương 8

Mẫn Trì dựa lưng vào sau ghế, đôi mắt nửa híp mơ màng sắp ngủ, kỳ phát nhiệt vừa mới kết thúc lại uống rượu, điều này làm cho hắn có chút không quá thoải mái.

Ánh đèn ngoài cửa sổ đảo qua mắt hắn, Mẫn Trì dứt khoát nhắm mắt lại. Trong đầu hiện lên khuôn mặt tinh xảo anh khí của Phó Bách Khải.

Anh ta nói Omega kia không phải vợ anh ta, chỉ là một người ở nhờ.

Omega đã kết hôn chưa bị đánh dấu, bởi vì một lý do khó nói mà phải ở nhờ nhà người thân, lý do này nhìn qua thật sự vô cùng hợp lý, trừ lời này ra cũng không thể tìm ra lời giải thích nào thích hợp hơn nữa.

Nhưng Mẫn Trì cũng không tin.

Hắn không phải đồ ngốc, hắn biết rõ người như Phó Bách Khải, cao ngạo tự đại, giống như con thiên nga, luôn ngẩng cao đầu, mắt cao xem người khác không bằng mình.

Cho nên khi nghe được câu trả lời của Phó Bách Khải Mẫn Trì cũng không thấy quá kinh ngạc. Hắn cũng biết mình tự ý phỏng đoán người khác cũng không đúng, nhưng hắn vẫn đã tự phỏng đoán trước, mặc kệ Omega kia và Phó Bách Khải có quan hệ gì thì anh ta cũng sẽ không thừa nhận.

Cũng đã nhập thu tháng chín, thời tiết bắt đầu lạnh dần. Mẫn Trì bước ra từ tiệm cà phê, đang chuẩn bị về nhà, không hiểu sao lại ngửi thấy mùi pheromone quen thuộc. Hắn theo mùi hương kia mà quay đầu, vừa lúc thấy Omega ráo riết bọc kín áo đi qua.

Hai người cách nhau khoảng tầm 50 mét, Mẫn Trì vẫn có thể ngửi được mùi hương này, có thể tưởng tượng được người ở cách gần cậu có thể ngửi được mùi nồng đến cỡ nào.

Mùi hương nồng như vậy có phải động dục không? Thuốc cũng không uống mà lại đi vào trong đám đông thế này, giống như cố ý muốn khiến người ta rối loạn vậy.

Mẫn Trì đứng tại chỗ một lát, xoay người đi về hướng ngược lại, cũng không nhất thiết là động dục, có lẽ chỉ là do hắn quá mức mẫn cảm với mùi hương này mà thôi. Hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua, lại thấy không biết là người qua đường hay là người đã bám theo sau Omega nữa, dục vọng dơ bẩn trong mắt chẳng hề che dấu chút nào, mà bản thân cậu lại vẫn hồn nhiên không hề phát hiện.

Mẫn Trì cau mày không kiên nhẫn, cuối cùng vẫn xoay người đi theo.

Hai người bọn họ cách nhau một khoảng, hiện tại là thời gian tan tầm, cho nên người ở ngoài đường nhiều, Mẫn Trì chỉ có thể lấy ưu thế cao lớn mới có thể nhìn thấy Phương Phùng Chí ngăn cách trong đám người. Càng gần cậu thì mùi hương pheromone càng nồng đậm, quả nhiên là muốn động dục. Hắn nhìn quanh bốn phía, xung quanh đa phần là Beta, nhưng cũng có Alpha, đã có không ít người chú ý tới mùi hương này, ánh mắt lộ ra sự hung hãn nhìn Omega.

Đến kỳ động dục lại đến nơi nhiều người như vậy, chắc chắn là điên rồi.

Đang muốn đi theo sau, lại không cẩn thận va phải người khác, cốc cà phê trong tay Mẫn Trì cũng hất đổ hết trên quần áo của người đó, để lại một dấu vết rất lớn.

Mẹ nó.

Phương Phùng Chí cũng không biết mình xảy ra chuyện gì, lúc đi làm đã có chút không được thoải mái, lúc đầu còn tưởng bị sốt rồi nên xin giám đốc xin nghỉ về nhà sớm, mơ mơ màng màng đi đến trạm tàu điện, khứu giác lại đột nhiên trở nên cực kì mẫn cảm, cậu có thể ngửi thấy rất nhiều mùi hương khác nhau, những mùi hương đó cũng làm cho cơ thể cậu cảm thấy không khoẻ, lỗ sau không ngừng chảy ra chất lỏng. Vì thế cậu cũng không dám đi vào trong đám người nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.