[Đm/ Done] Sốt Cao Không Dứt – Khổ Tư – Chương 20: Có lẽ lần nào thời điểm cũng không phù hợp – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/ Done] Sốt Cao Không Dứt – Khổ Tư - Chương 20: Có lẽ lần nào thời điểm cũng không phù hợp

Anh ấy ở nơi núi tuyết xa xôi

Chương 20 – Có lẽ lần nào thời điểm cũng không phù hợp

Khi từ quán rượu về đến khách sạn, trời cũng đã rất khuya.

Lúc xuống xe, Giang Đồng đứng không vững, Trần Tử Kiêm đỡ anh một lúc. Lúc này, dưới ánh đèn không mấy sáng trong hầm để xe, hắn mới nhìn rõ đôi môi bị chính mình cắn đến ửng đỏ của anh.

\”Tôi ổn rồi.\” Giang Đồng chống tay lên cánh tay Trần Tử Kiêm, đứng thẳng dậy.

Họ từ bãi xe đi vào khách sạn, suốt quãng đường đều có hệ thống sưởi. Tuyết tan làm quần áo cũng hơi ẩm, mặc vào không thoải mái, Giang Đồng liền ôm trên tay. Đi được một đoạn, Trần Tử Kiêm cầm luôn áo của anh.

Đến sảnh khách sạn, hắn đưa cả hai chiếc áo khoác cho quầy lễ tân để mang đi giặt.

Trong thang máy lúc rạng sáng chỉ có hai người họ. Trần Tử Kiêm đứng trước mặt Giang Đồng, chỉ để lại cho anh một bóng lưng.

Tới cửa phòng, Giang Đồng mới lục tìm thẻ phòng của mình.

Sờ túi áo nhưng không thấy, anh mới nhớ ra nó được để trong áo khoác.

Còn chiếc thẻ phòng Trần Tử Kiêm giữ thì rất nhanh đã tìm thấy. Lúc hắn quẹt thẻ mở cửa, Giang Đồng dựa vào tường, hỏi: \”Thẻ phòng của tôi để trong áo khoác rồi, có sao không?\”

\”Không sao, vào phòng tôi sẽ gọi xuống quầy lễ tân, bảo họ lấy ra giúp.\”

Ánh sáng ở hành lang sáng hơn, lúc này Giang Đồng mới nhìn rõ khuôn mặt Trần Tử Kiêm. Hóa ra hốc mắt hắn cũng hơi đỏ, toát lên vẻ mệt mỏi vì hơi say.

Cửa mở, hai người lần lượt bước vào phòng.

Công tắc đèn ngay bên tay Trần Tử Kiêm, nhưng hắn không bật.

Có lẽ chỉ trong bóng tối, khi không nhìn thấy mắt Giang Đồng, hắn mới có thể thoải mái hơn khi trò chuyện với anh.

\”Giang Đồng.\” Nghe Trần Tử Kiêm gọi tên mình, Giang Đồng liền quay lại đối diện với hắn.

Trần Tử Kiêm đột nhiên nghiêm túc, khiến Giang Đồng có chút không kịp thích ứng.

\”Sao vậy?\”

\”Chúng ta có thể nói chuyện một lát không?\” Hắn hỏi.

\”Đương nhiên rồi.\”

Tay Giang Đồng đặt lên chiếc tủ cạnh cửa, khẽ co lại.

Chỉ có điều là Giang Đồng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lắm, vì thế anh mới thương lượng với Trần Tử Kiêm: \”Có thể đợi tôi tỉnh rượu được không? Bây giờ tôi vẫn còn hơi choáng…\”

Giang Đồng vừa nói xong, Trần Tử Kiêm im lặng một giây, sau đó nói: \”Xin lỗi.\”

\”Không cần.\” Giang Đồng bật cười nhẹ, bởi vì Trần Tử Kiêm đã vô cớ nói xin lỗi rất nhiều lần rồi.

\”Tôi bật đèn nhé.\” Trước khi mở đèn, Trần Tử Kiêm giơ tay lên, khẽ che mắt Giang Đồng.

Lòng bàn tay hắn rất ấm, mang theo cảm giác ẩm ướt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.