[Đm/Done] Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ Biệt – Tinh Thất – Ngoại truyện 1: 12 lá thư của Lương Dã. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Done] Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ Biệt – Tinh Thất - Ngoại truyện 1: 12 lá thư của Lương Dã.

Lá thư thứ nhất

Xem chương 68.

Lá thư thứ hai

Dương Kim.

Học sinh ngoan ơi, năm mới rồi. Năm nay ở Cáp Nhĩ Tân lại có trận tuyết rất lớn. May mà mẹ con anh đã kịp về làng trước khi đường bị phong tỏa.

Lá thư này được viết ở trong làng, ngoài cửa sổ là một màu trắng xóa — trên mái nhà, ngoài ruộng đồng, ở khắp mọi nơi. Anh lại nhớ đến ngày ba anh qua đời.

Anh từng nghĩ vào một ngày nào đó trong tương lai, anh sẽ đưa em đến bàn thờ của ba anh, giới thiệu với ông đây là người mà ngoài ông và mẹ ra, anh yêu nhất trên đời. Người mà anh muốn sống cùng cả đời. Người mà anh đã hứa sẽ sống cùng đến trăm tuổi.

Ba anh là người như thế nào nhỉ? Thật ra anh không hiểu nhiều về ông. Có lẽ ông chỉ là một người nông dân rất đỗi bình thường, ngày ngày làm việc trên cánh đồng, trên người luôn phảng phất mùi bùn đất. Anh luôn tin rằng cuối cùng ông sẽ hiểu, và ông cũng sẽ chúc phúc cho anh.

Nhưng học sinh ngoan của anh ơi, em đang ở đâu thế? Khi nào em mới về nhà cùng anh? Anh muốn đưa em đi thăm nơi anh sinh ra và lớn lên, muốn đưa em đến những cánh đồng và ngọn núi, kể cho em nghe chuyện anh đã từng rong ruổi ra sao giữa những luống cày, những bụi cây ấy. Đó chắc chắn là cuộc sống mà em chưa từng trải qua. Anh còn có thể tưởng tượng được gương mặt chăm chú của em khi nghe anh kể chuyện. Em nhất định sẽ hỏi rất nhiều câu hỏi, bởi em luôn muốn biết mọi đáp án. Anh nhớ em lắm.

Ở Macao có núi không em? Có lẽ là có. Nhưng núi ở miền Nam chắc chắn không có tuyết phủ.

Vậy nên hãy trở về đi em.

Lương Dã.

Ngày 3 tháng 2 năm 1995.

Lá thư thứ ba

Dương Kim.

Tháng một và tháng hai chắc là kỳ nghỉ đông phải không em? Có lẽ vì thế mà em chưa nhận được thư của anh. Giờ đã là tháng ba rồi, trường học đã khai giảng, lá thư này chắc em sẽ nhận được.

Xin lỗi em, thư trước anh quên nói: dù đã chép đi chép lại hơn mười lần, chữ của anh vẫn xấu ơi là xấu. Nếu em đọc không hiểu thì đợi em về, anh sẽ đọc cho em nghe.

Hôm nay là sinh nhật em. Anh đã nấu một bát mì trường thọ nhưng không biết cho ai ăn. Cuối cùng để nguội rồi thiu mất.

Đợi em về, anh sẽ nấu lại cho em. Anh còn muốn cùng em làm nhiều chuyện nữa lắm.

Cái nhà hàng Douglas (xóa đi) — à không, là Tados ấy, anh lại đến ăn vài lần. Anh đã ăn hết thực đơn của bọn họ rồi — thực ra cũng chẳng có nhiều món. Đợi em về, anh sẽ dẫn em ăn những món anh thấy ngon nhất. Trừ những món đó ra, những món khác toàn là lừa tiền cả.

Thỏ con vẫn khỏe mạnh. Mấy ngày Tết, anh giao nó cho ông già xem bói trông giúp. Ông ấy bói không chính xác lắm (cứ bảo em sẽ không quay lại, bảo anh phải nhìn về phía trước, lại còn nói gì mà một khả năng khác là em sẽ về nhưng sẽ phải chịu đủ loại đau khổ về thể xác lẫn tinh thần, vượt qua những điều không ai tưởng tượng nổi. Đúng là thầy bói bịp). Nhưng mà ông ấy rất tốt và khá thú vị. Sau khi cửa hàng của anh đóng cửa, ông ấy đã giúp anh rất nhiều. Đợi em về, anh sẽ dẫn em gặp ông ấy. Quả thật là một ông già rất thú vị đấy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.