Nhưng sau đó, chúng tôi không đi Nam Cực nữa.
Đừng nói đến Nam Cực, ngay cả Nam Hải chúng tôi cũng không thể đi được.
Đừng nói đến Nam Hải, ngay cả lần cuối cùng tôi cũng không thể gặp lại Tiểu Đào.
Sau hơn mười năm sống cùng nhau, cả tôi và Tiểu Đào đều đã ngoài ba mươi. Hai người đàn ông ngoài ba mươi tuổi mãi không kết hôn, mãi sống cùng nhau thì thật khó tránh khỏi những lời bàn tán và suy nghĩ từ người đời.
Không biết từ đâu mà có người biết được: Tiểu Đào thực ra không phải em trai tôi, em ấy đến từ Đại Hưng An Lĩnh, là người tôi gặp khi xuống nông thôn.
Có vẻ như chuyện này bắt đầu lan ra từ nhà máy. Không lâu sau, Tiểu Đào nói với tôi rằng em bị nhà máy yêu cầu nghỉ việc không lương. Nhà máy xe đạp làm ăn không tốt, không đủ khả năng trả lương, nên phải có người rời đi. Nhưng ai cũng muốn giữ chỗ của mình, chẳng ai chịu tự nguyện ra đi.
Tôi luôn cố không nghĩ xấu về người khác, nhưng khi mọi ác ý đều đổ lên Tiểu Đào, tôi cảm giác cả nhà máy đều là những kẻ xấu xa. Người mất việc là Tiểu Đào nhưng người buồn bã lại chính là tôi, và người cần được an ủi cũng là tôi.
Tiểu Đào nấu cho tôi một bàn đầy món ngon, nói: \”Thầy Phương ơi không sao đâu, em có thể tìm được việc khác mà.\”
Tôi nói: \”Nếu không tìm được việc, tôi sẽ nuôi em suốt đời.\”
\”Được rồi.\” Tiểu Đào cười, mắt cong như trăng lưỡi liềm, \”Thầy Phương, là anh nói đó nha.\”
Tôi thật sự đã có ý định như vậy, nuôi em suốt đời cũng chẳng sao. Dù sao thì chúng tôi chỉ là một nhà hai người, ba bữa cơm, bốn mùa, cũng chẳng tốn bao nhiêu.
Nuôi em suốt đời.
Tiểu Đào, tôi đã nói vậy.
Nhưng tôi đã thất hứa.
Chiều hôm đó, họ xông vào nhà tôi, dùng những lời lẽ đe dọa, dùng công cụ tra tấn tôi. Họ gọi tôi là \”thỏ\”, nói tôi ghê tởm. Những năm qua, tôi đã nghe về nhiều người cùng hoàn cảnh bị bắt. Những người từng vào nơi đó đều nói rằng đó là nơi còn đáng sợ hơn cả địa ngục.
Tôi không sợ, thậm chí còn cảm thấy may mắn. May mắn vì khi họ xông vào, Tiểu Đào không có ở nhà.
Trong trại giam, họ nói sẽ đưa \”chồng\” tôi đến trường để làm những chuyện bậy bạ, nói trường sẽ đuổi việc tôi. Họ ép tôi khai tại sao lại thích đàn ông, hỏi \”gian phu\” của tôi ở đâu.
Tôi nói tôi không thích đàn ông, các người bắt nhầm người rồi.
Sau đó họ ép tôi phải chỉ ra một người phụ nữ, nếu tôi không làm, họ sẽ dùng điện giật tôi.
Tôi đau đớn, nhưng vẫn phối hợp với mọi yêu cầu.
Tôi giả vờ bình thường, chỉ cần có thể bảo vệ Tiểu Đào, chỉ cần có thể sớm ra ngoài gặp được Tiểu Đào, họ bảo tôi làm gì tôi đều làm.
Nhưng.
Nhưng họ lại nói ra tên của Tiểu Đào, nói người này chính là \”gian phu\” của tôi phải không? Bọn họ cũng sẽ bắt em ấy vào.