[Đm/Done] Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ Biệt – Tinh Thất – [CP Phương x Đào] Dãy Đại Hưng An và Biển Cả (1). – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Done] Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ Biệt – Tinh Thất - [CP Phương x Đào] Dãy Đại Hưng An và Biển Cả (1).

Câu chuyện của tôi không có gì đặc biệt.

Chỉ là vào những năm đi lao động tại nông thôn, tôi đã đem lòng yêu một người.

Em ấy tên là Tiểu Đào, giống như tôi, cũng là một chàng trai.

Lần đầu tiên gặp Tiểu Đào là vào mùa hè.

Em ấy chạy nhảy trên những thảm rừng của dãy Đại Hưng An, dãy núi Thái Hành và Tuyết Phong Sơn đứng sừng sững sau lưng, trên bầu trời là những đàn nhạn tự do bay lượn. Khi em cười, đôi mắt nheo lại thành một đường cong, vượt qua nụ cười ấy dường như tôi thấy được đồng cỏ Hulunbuir rộng lớn ở phía sau dãy núi.

Em nói với tôi: \”Thầy Phương, em đã bảo rồi mà, ở đây chắc chắn đẹp hơn trên thành phố của thầy!\”

Tôi không trả lời, dường như đã đánh mất cả ngôn từ.

Phải, rất đẹp.

Em ấy thật đẹp.

Tôi không nói gì, nụ cười của Tiểu Đào cũng nhạt dần.

Em bước lại gần tôi, đôi mắt ánh vẻ lo lắng hỏi: \”Thầy Phương, sao thầy không nói gì? Thầy không thích nơi này à?\”

Tôi không phải là thầy giáo, chỉ là mọi người ở đây xem tôi như một trí thức nên thích gọi như vậy. Nếu là người khác gọi tôi như thế, tôi nhất định sẽ sửa lại. Nhưng với Tiểu Đào thì không.

Kính cận của tôi dường như chẳng còn tác dụng. Em đứng rất gần, nhưng tôi vẫn cảm thấy không nhìn rõ được gương mặt em. Tôi chỉ muốn nhìn thêm nữa.

Hơi thở của Tiểu Đào nhẹ bẫng, em lại hỏi: \”Thầy vẫn nhớ nhà đúng không?\”

Gió hè sống động trên dãy Đại Hưng An thổi tung mái tóc em, làm đôi mắt em mờ đi. Em trông lo lắng đến mức quên cả việc đưa tay vén tóc lên.

Tôi rất muốn giơ tay giúp em vuốt tóc, nhưng dáng vẻ của em lúc này thật đẹp. Thế là sự ích kỷ đã níu lấy tay tôi.

\”Thầy Phương, nếu thầy nhớ nhà thì đến tìm em chơi nhé.\” Tiểu Đào nói, \”Em sẽ làm người thân của thầy.\”

Tôi đáp: \”Em có gia đình của mình mà.\”

\”Thế thầy thì sao?\” Em sốt ruột nói, \”Nhưng… nhưng em không muốn thấy thầy cô đơn.\”

Khi ấy tôi vừa mới đến ngôi làng này, không biết bao giờ mới có thể quay về thành phố. Có lẽ cả đời cũng không trở về được.

Dãy núi Đại Hưng An trùng điệp trở thành một cái lồng giam. Tôi không thể nhìn thấy biển cả mà ngày trước mình từng ao ước khi đọc sách.

Nhưng biển cả bỗng xuất hiện, bắt đầu từ giọt nước mắt đầu tiên của Tiểu Đào vào mùa hè năm 1975.

Giọt nước mắt ấy rơi xuống đất, cũng nhẹ nhàng rơi vào lòng tôi. Từ khoảnh khắc đó, tôi đã kết dính với mảnh đất này, sinh ra một đại dương – nơi mà thời trẻ tôi từng ao ước.

Em ấy bắt đầu khóc khi nói câu này: \”Thầy Phương, em không muốn thấy thầy buồn…\”

\”Đừng khóc, Tiểu Đào à, đừng khóc nữa.\” Tôi nhẹ nhàng an ủi, \”Tôi không buồn.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.