Edit: wokequni
♡ ╰(\’︶\’)╯♡
Năm nay khai giảng sớm, vào ngày 16 tháng 2, khi cơn gió lạnh cuối mùa sắp tan, trời vừa bắt đầu ấm lên đôi chút.
Học kỳ mới, mọi thứ đều như mới. Do có một số thay đổi nhỏ về nhân sự trong lớp, lớp 1 sắp xếp lại chỗ ngồi. Quan Tuyết Tức và Trần Tích như ý nguyện trở thành bạn cùng bàn ngồi ở dãy cuối.
Tống Minh Lợi không cam lòng ngồi quá xa hai người họ, cố gắng năn nỉ giáo viên chủ nhiệm để được ngồi ở bàn phía trước, miễn cưỡng trở thành một \”vé hạng hai\” để chép bài tập.
Cả buổi sáng, anh Tống đầy ấm ức nhưng cũng không thể nói gì vì thua Trần Tích trong vụ cá cược chơi bida. Thua thì phải chịu, không thể cãi.
Cậu ta quay đầu lại cả chục lần trong một buổi học, mỗi lần đều đúng lúc bắt gặp Quan Tuyết Tức đang cười rạng rỡ. Không kìm được, cậu ta than vãn: \”Đổi bạn cùng bàn thôi mà cậu vui đến thế sao?\”
\”Cậu không hiểu đâu.\” Quan Tuyết Tức nói, \”Người gặp chuyện vui tinh thần phấn chấn. Hiện giờ tôi vừa học tốt, gia đình ổn, tình yêu viên mãn, đủ ba thành công.\”
Tống Minh Lợi như hóa đá, đầu đầy dấu chấm hỏi: \”Cậu… đang yêu đương?\”
Quan Tuyết Tức đã trải qua \”cuộc lột xác cuộc đời\” hoàn toàn buông bỏ mọi ràng buộc. Đã dám thẳng thắn với Dương Dật Nhiên thì chẳng có lý do gì phải giấu diếm Tống Minh Lợi.
Cậu gật đầu thừa nhận: \”Đúng thế. Trần Tích chính là bạn trai tôi.\”
Tống Minh Lợi: \”???\”
Như bị sét đánh ngang tai, cậu ta đứng trơ ra đó, miệng mở to mà không khép lại được trong vài giây.
Quan Tuyết Tức cười khúc khích nhìn cậu ta, còn Trần Tích thì bật cười theo.
Ánh mắt Tống Minh Lợi đảo qua lại giữa hai người, vẫn bán tín bán nghi: \”Hai cậu đang trêu đùa tôi đúng không?\”
\”Cậu nghĩ sao cũng được.\” Quan Tuyết Tức không giải thích thêm, tiếp tục học.
Thực tế, việc trở thành bạn cùng bàn với Trần Tích không chỉ vì có thể thường xuyên bày tỏ tình cảm mà còn giúp việc học hành hiệu quả hơn.
Quan Tuyết Tức rất tỉnh táo, hiểu rằng dù tương lai có chọn con đường nào thì hiện tại cậu vẫn phải làm tốt nhiệm vụ trước mắt: học thật giỏi.
Lý do cậu dám đối đầu với ba mẹ chính là sự tự tin vào năng lực học tập vượt trội của mình.
Cậu tin rằng mình có thể làm tốt mọi thứ, thậm chí nếu phải đi ăn xin cũng có thể trở thành \”bang chủ cái bang\”.
Tinh thần lạc quan và tự tin không giới hạn ấy lan tỏa đến cả Trần Tích.
Ánh mắt của Trần Tích khi nhìn Quan Tuyết Tức ngoài sự chiếm hữu còn phảng phất chút ngưỡng mộ. Hai người gần như không rời nhau cả ngày: cùng học, cùng nghỉ giải lao, cùng ăn trưa ở nhà ăn, và tiếp tục học vào buổi chiều.