[Đm/Done] Đã Đến Nước Này, Cứ Ăn Trước Đã! – Sơn Chẩm Nguyệt – Ngoại truyện: Trang phục hầu gái của đàn anh. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Done] Đã Đến Nước Này, Cứ Ăn Trước Đã! – Sơn Chẩm Nguyệt - Ngoại truyện: Trang phục hầu gái của đàn anh.

[CẢNH BÁO]

Cái giá phải trả cho việc đàn anh mặc trang phục hầu gái là ngày hôm sau không thể ngồi dậy nổi.

🍙🍙🍙

Sau khi về nước, Chúc Du vẫn phải tiếp tục học đại học tại một trường nghệ thuật địa phương.

Sau một tháng quấn quýt với Bách Trầm ở Bắc Kinh, cậu buộc phải trở lại trường nhập học.

Trùng hợp là giám đốc một bộ phận trong công ty nghỉ việc, Vu Thục Vận quyết định để Bách Trầm tạm thời đảm nhận vị trí này trước khi tìm được người phù hợp, cũng là để anh làm quen với công ty.

Điều này đồng nghĩa với việc đôi trẻ lại phải xa nhau nửa tháng.

Nghe tin này, Chúc Du chỉ cảm thấy tối sầm mặt mũi, quỳ sụp gối xuống đất tuyệt vọng kêu lên: Trời sập rồi.

\”Không được đâu anh ơi, em không thể sống thiếu anh được.\” Chúc Du ước gì mình có thể thu nhỏ thành một móc chìa khoá để không phải đi học mà còn được đeo bên hông Bách Trầm suốt ngày.

Bách Trầm bế Chúc Du lên, một tay đỡ mông cậu, nói: \”Chỉ nửa tháng thôi mà. Khi nào công việc bàn giao xong, anh sẽ lập tức đến tìm em.\”

Chúc Du bĩu môi: \”Hồi em về nước anh tiếc nuối em thế cơ mà, giờ lại dễ dàng để em đi vậy sao? Em cảm giác anh không còn thích em nhiều như trước nữa!\”

Bách Trầm cười bảo: \”Anh luôn không nỡ xa em.\”

Lý do anh có thể chấp nhận xa Chúc Du nửa tháng là vì đã nhận được câu trả lời rõ ràng. Anh biết Chúc Du sẽ mãi yêu anh, không bao giờ rời xa.

\”Em không tin!\”

\”Anh không còn yêu em nữa phải không?\” Chúc Du giơ tay véo má Bách Trầm, giận dỗi chất vấn.

Bách Trầm để mặc Chúc Du cào cấu đầu mình.

\”Bé yêu, anh mãi mãi yêu em.\” Giọng Bách Trầm trầm ấm vô cùng quyến rũ, chỉ hai từ \”bé yêu\” đã khiến Chúc Du dịu xuống.

Chúc Du để Bách Trầm bế mình về phòng, nói: \”Thôi được, nhưng khi xong việc anh phải đến tìm em ngay đó.\”

\”Ừm.\” Bách Trầm gật đầu.

Sáng hôm sau, Bách Trầm giúp Chúc Du thu dọn hành lý. Cậu bay về Hàng Châu ngay đêm đó.

Hàng Châu đón hè một cách chóng vánh. Đầu tháng Năm, cái nóng khiến những chiếc lá sen trong ao như muốn héo rũ.

Chúc Du cũng \”héo rũ\” theo.

Tối nọ, cậu than thở với Bách Trầm rằng Hàng Châu nóng quá thể, cậu muốn đi Quý Châu hoặc Vân Nam tránh nóng.

\”Hè này chúng ta có thể đi Quý Châu du lịch.\”

\”Hay quá hay quá!\” Chúc Du lăn qua lăn lại trên giường. Mái tóc hồng của cậu đã phai dần dù trước đó đã nhuộm lại hai lần. Giờ cậu chơi chán rồi, tính để vài bữa nữa đổi màu mới.

Xanh? Đỏ? Chúc Du vẫn chưa quyết định.

\”Em ở trường thế nào rồi?\”

Chúc Du lẩm bẩm: \”Chán lắm luôn.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.