Vậy sao không cho em ăn thêm bánh quy chứ!?
🍙🍙🍙
Chúc Du không biết mình đã ngủ như thế nào, ấn tượng duy nhất trước khi ngủ là Bách Trầm đã bế cậu từ bên cửa sổ vào phòng tắm.
Nhiệt độ nước rất cao, nước nóng đột ngột tràn vào.
Bách Trầm thì thầm xin lỗi bên tai cậu.
Nhưng lúc đó tâm trí Chúc Du quá mơ hồ, chỉ cần nghiêng đầu một chút là đã ngủ thiếp đi trong lòng Bách Trầm.
Mãi đến trưa hôm sau, Chúc Du mới bị đánh thức bởi tiếng cười đùa của bọn trẻ dưới tầng.
Cậu mơ màng suy nghĩ, tại sao lúc đó lại phải xin lỗi nhỉ?
Nhưng ngay sau đó, Chúc Du bật dậy khỏi giường.
Cậu nghĩ làm sao mà phải xin lỗi, hoá ra tối qua anh đã quên đeo bao.
Hoá ra cậu cảm thấy nóng không phải vì nước trong bồn tắm.
Chúc Du lấy tay che mặt nằm ngửa trên giường, cậu vểnh mông lên, vùi cả mặt và tay vào gối, ký ức khiến các ngón tay cũng đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Nhưng Bách Trầm cũng đâu cần phải xin lỗi, dù sao Chúc Du cũng sẽ không tức giận vì chuyện này.
Cánh cửa phòng khẽ hé mở, một cái đầu lông xù ló vào.
Lưu Ba đứng bên giường, ngẩng đầu nhìn người trên giường.
Sau đó im lặng lùi lại nửa bước, chọn một góc độ tuyệt hảo, dùng hai chân đạp mạnh nhảy lên giường, ngồi một mạch lên eo Chúc Du.
\”Ôi! Eo của tôi!\” Chúc Du bị đè đến nỗi nằm đổ ra giường.
Cậu nhắm mắt lại, đưa tay ra định túm lấy Lưu Ba. Nhóc đó lại chuyển từ lưng lên eo, Chúc Du vốn đã đau lưng, giờ bị Lưu Ba nặng hơn mười cân đè lên, cậu cảm thấy như mất hết sức lực.
Ngay sau đó, cửa phòng mở ra, Bách Trầm mặc bộ đồ thể thao bước vào, trông có vẻ đang bận rộn nhưng chắc chắn không phải bận trong bếp.
Anh nhìn thấy Lưu Ba lại đang bắt nạt Chúc Du, bước tới nhấc Lưu Ba lên đặt xuống đất, nghiêm túc nói: \”Lưu Ba, nhóc như vậy là không đúng.\”
Lưu Ba giả vờ không nghe thấy.
Nó vểnh mông đi ra khỏi phòng.
Chúc Du dang rộng vòng tay về phía Bách Trầm, than thở: \”Anh ơi, em khổ quá mà.\”
Bách Trầm bế cậu lên, Chúc Du rất tự nhiên chôn mặt vào ngực anh, hài lòng cong môi.
Bách Trầm xoa xoa eo cậu, hỏi: \”Khỏe hơn chút chưa? Có chỗ nào không thoải mái không?\”
Anh lại đưa tay lên sờ trán Chúc Du, không sốt.
Chúc Du lắc đầu, \”Em không sao.\”
\”Chúc mừng năm mới đàn anh.\”
Bách Trầm cúi đầu hôn nhẹ lên trán cậu, ánh mắt dịu dàng, \”Chúc mừng năm mới.\”
\”Sáng nay có gì ngon không anh?\”