[Đm/Done] Đã Đến Nước Này, Cứ Ăn Trước Đã! – Sơn Chẩm Nguyệt – Ngoại truyện: Bạn thuở nhỏ (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Done] Đã Đến Nước Này, Cứ Ăn Trước Đã! – Sơn Chẩm Nguyệt - Ngoại truyện: Bạn thuở nhỏ (1)

Mặt trời nhỏ kiêu kỳ Chúc Du x Trầm lặng tự ti dịu dàng Bách Trầm

🍙🍙🍙

Khi mới chuyển đến đây, Chúc Thành mang theo một cậu bé lớn hơn Chúc Du vài tuổi.

Cậu bé có gương mặt thanh tú, hàng lông mày sắc nét, vẫn còn vương chút ngây ngô chưa dứt. Cậu bé cao hơn Chúc Du cả cái đầu, rụt rè núp sau lưng bác quản gia, không dám bước ra chào hỏi gia đình Chúc Du.

Chúc Du tò mò nhìn cậu bé.

Cậu nghe Chúc Thành nói: \”Tiểu Du à, gọi anh đi con.\”

Chúc Du ngoan ngoãn đáp lời: \”Anh.\”

Chúc Thành mỉm cười nói tiếp: \”Đây là con trai của bác Bách, từ nay Tiểu Du gọi nhóc ấy là anh trai hoặc anh Tiểu Trầm nhé. Cậu nhóc sẽ sống cùng với nhà ta.\”

Năm đó Chúc Du sáu tuổi, Bách Trầm mười tuổi (đã điều chỉnh chênh lệch tuổi tác).

\”Tại sao ạ? Anh ấy sẽ thành người nhà của Tiểu Du sao?\” Lúc này Chúc Du rất gầy, trông chỉ cao bằng đứa trẻ bốn, năm tuổi. Trong khi đó Bách Trầm trước mặt cao hơn cậu cả cái đầu.

Chúc Thành nhìn Bách Trầm với ánh mắt xót xa, bước tới nắm tay cậu bé dẫn đến trước mặt Chúc Du. \”Đúng vậy, từ nay Tiểu Du phải đối xử thật tốt với anh trai nhé?\”

\”Dạ.\” Chúc Du gật đầu.

Cậu bước tới nắm tay Bách Trầm, nở nụ cười ngọt ngào: \”Anh ơi.\”

Bách Trầm cúi đầu không nói gì.

Chúc Du không hiểu, lại gọi thêm lần nữa: \”Anh ơi.\”

Một cậu bé xinh xắn nhỏ nhắn với đôi môi mọng nước cùng đôi mắt như tinh linh, long lanh như hạt thủy tinh. Dáng vẻ cậu bé ánh lên vẻ lai Tây, giọng nói mềm mại ngọt ngào, non nớt đáng yêu.

\”…\” Có lẽ Bách Trầm chưa kịp tiếp nhận việc mình sẽ có một đứa em trai. Anh do dự một lát, chuẩn bị đáp lời.

Nhưng bàn tay đang nắm anh đột nhiên giật mạnh ra, \”Ba ơi, con không muốn anh này đâu, anh ấy không thích con!\”

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, khi mọi người kịp phản ứng thì Chúc Du đã bật khóc nức nở.

Trong nhận thức của Chúc Du, không thể có chuyện ai đó không thích nhóc. Bách Trầm không đáp lời chứng tỏ anh không thích cậu bé.

Khi Chúc Thành định ôm Chúc Du, cậu liền chui tuột khỏi vòng tay ông, đứng sang một bên khóc thét lên.

Cả căn nhà vang vọng tiếng khóc của Chúc Du.

\”Tiểu Du, này Tiểu Du, anh ấy mới đến nhà mình, con để anh làm quen đã nhé?\” Chúc Thành cũng không biết dỗ trẻ con, ông ngồi xổm trước mặt Chúc Du tìm cách giải thích.

Chúc Du khóc đến đỏ cả mặt, thở không ra hơi, nước mắt nước mũi nhễ nhại. Cậu nói: \”Con không muốn…\”

Chưa kịp nói hết câu, cậu đã được một vòng tay ấm áp ôm chặt.

Mùi hương dễ chịu xộc vào mũi Chúc Du, câu nói trong miệng cậu bị kẹt lại. Trên đầu vang lên giọng nói thanh niên còn non nớt của Bách Trầm: \”Xin lỗi Cá Nhỏ.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.