Tôi rất thích Cá Nhỏ, là kiểu thích không thể sống thiếu em ấy được.
🍙🍙🍙
Chúc Đình nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm vào những vết đỏ chi chít trên cổ Chúc Du.
Chúc Du nhìn theo ánh mắt anh trai mình, sau đó liền kéo chặt áo khoác che kín cổ, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đầy cảnh giác nhìn Chúc Đình, hỏi: \”Anh làm gì đấy?\”
Nhồi máu cơ tim, đau đầu. Đây là cảm giác đầu tiên của Chúc Đình.
\”Sáng nay anh gọi cho em bốn cuộc.\” Chúc Đình lạnh lùng nói.
Hai anh em họ thực ra không giống nhau lắm, nếu chỉ nhìn lướt qua, rất ít người nghĩ họ là anh em ruột. Chỉ khi nhìn kỹ mới có thể phát hiện điểm tương đồng duy nhất, đó là dáng môi.
Chúc Đình giống y hệt ba – Chúc Thành, trong khi Chúc Du lại mang dáng vẻ của mẹ – Ngu Liên Hoan.
Chúc Du gãi đầu, \”Ồ, em tắt chuông rồi sao?\”
Cậu quay sang nhìn Bách Trầm, bởi vì chính cậu cũng không chắc lắm.
Bách Trầm gật đầu.
Đêm qua anh đã nhìn thấy Chúc Du tự tay để điện thoại ở chế độ im lặng.
Sáng nay, không lâu sau khi Bách Trầm thức dậy, đã nghe thấy tiếng gõ cửa từ phòng 515 đối diện. Với Bách Trầm, những chuyện không liên quan đến Chúc Du không thể thu hút được sự tò mò của anh.
Vậy nên, anh đã tự động \”lọc bỏ\” âm thanh gõ cửa kia.
Chẳng bao lâu sau, tiếng gõ cửa cũng dừng lại.
Bách Trầm nghĩ người đã rời đi.
Không ngờ, giây tiếp theo, cửa nhà của anh lại vang lên tiếng gõ.
Bách Trầm bước tới mở cửa, đối diện với một người đàn ông trẻ mặc vest chỉnh tề có khuôn mặt nghiêm nghị.
Hai người đàn ông có chiều cao tương đương. Chúc Đình không hề thấp hơn Bách Trầm chút nào, tuy dáng người không vạm vỡ bằng anh nhưng chắc chắn cũng là kiểu \”mặc đồ trông gầy, cởi đồ lộ cơ bắp\”.
Khuôn mặt của Chúc Đình vẫn đen sì.
\”Cậu là Bách Trầm?\” Hắn cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh.
Bách Trầm khẽ nhíu mày. Anh cảnh giác trước một người xa lạ có thể gọi đúng tên mình.
Chúc Đình vươn tay, \”Tôi là Chúc Đình, anh trai của Chúc Du.\”
Nếu nhìn theo góc độ này, miễn cưỡng có thể thấy nét tương đồng giữa hai người. Bách Trầm vươn tay bắt lại.
\”….\” Bách Trầm im lặng trong giây lát, \”Chào anh.\”
\”Chúc Du đang ở nhà cậu?\” Sau khi buông tay, Chúc Đình liếc vào bên trong phòng hỏi.
Bách Trầm dịch người sang một bên, \”Phải, Cá Nhỏ vẫn còn đang ngủ. Anh có muốn vào ngồi một lát không?\”
Chúc Đình nhấc chân bước vào.
Bách Trầm pha một tách cà phê cho hắn, sau đó ngồi xuống đối diện với vẻ mặt có phần cứng nhắc.