[Đm/Done] Đã Đến Nước Này, Cứ Ăn Trước Đã! – Sơn Chẩm Nguyệt – Chương 44 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Done] Đã Đến Nước Này, Cứ Ăn Trước Đã! – Sơn Chẩm Nguyệt - Chương 44

\”Anh anh anh! Anh hai!?\” Chúc Du bị dọa đến mức giọng cũng vỡ.

🍙🍙🍙

Chúc Du bị chọc cười, dùng khuỷu tay huých nhẹ vào eo Bách Trầm, \”Em nói gì anh cũng gật đầu đồng ý, thật là.\”

Bách Trầm cũng cười theo, cúi đầu nhìn cậu.

Anh cảm thấy bất kể Chúc Du làm gì cũng đều ảnh hưởng đến mình — vui vẻ, buồn bã, giận dữ, u sầu…

Từ sau khi quen biết Chúc Du, Bách Trầm mới bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của bản thân theo cảm xúc của một người khác.

Cánh cửa đóng chặt bỗng nhiên bị gõ nhẹ, một chú chó Samoyed xinh đẹp nhảy vào trong, từ đó thế giới sau cánh cửa ấy dần được thắp sáng.

Bóng tối bị xua tan.

Nơi nào có cậu, nơi đó có mặt trời và ánh sáng.

Chúc Du đang xem dự báo thời tiết trên điện thoại, phàn nàn: \”Dự báo nói hôm nay có tuyết rơi, kết quả chỉ toàn gió lạnh, định đóng băng ai đây chứ?!\”

Bách Trầm nhìn thấy hàng mi dài của Chúc Du rung động trong gió đêm, đôi môi mỏng khẽ mở phát ra âm thanh dễ nghe.

\”Cá Nhỏ.\” Bách Trầm đột nhiên gọi cậu.

Chúc Du ngẩng đầu nhìn anh, \”Dạ? Sao thế anh?\”

Bách Trầm bất chợt đưa cả hai tay ra khỏi túi áo, nâng gương mặt bị gió thổi lạnh của Chúc Du lên, không nói một lời mà cúi đầu hôn xuống.

Chúc Du sửng sốt, nhưng cũng không hề né tránh nụ hôn này, chỉ lặng lẽ nhắm mắt lại cảm nhận nụ hôn dịu dàng, trân trọng của Bách Trầm.

Bách Trầm nhẹ nhàng liếm mút bờ môi dưới của Chúc Du, chậm rãi mà đong đầy thương yêu.

Khoảng một phút trôi qua, Chúc Du bỗng cảm thấy có thứ gì đó lành lạnh từ trên trời rơi xuống, đáp lên mi mắt, chóp mũi và gò má mình.

Chúc Du từ từ mở mắt, nhìn thấy những bông tuyết trắng nhẹ nhàng rơi xuống lặng lẽ đáp lên vai cả hai.

Bách Trầm chậm rãi buông cậu ra, ánh mắt anh sâu thẳm, dịu dàng và ấm áp.

\”Tuyết rơi rồi.\” Chúc Du thở ra một làn hơi trắng.

\”Ừm, tuyết rơi rồi.\”

\”Vậy chúng ta mau đi mua—\”

Chúc Du chưa kịp nói xong, Bách Trầm hiếm khi lại ngắt lời cậu:

\”Cá Nhỏ, anh yêu em.\”

Mặt Chúc Du đỏ bừng, giơ một ngón tay lên khẳng định: \”Anh đang nói lời đường mật đấy!\”

Bách Trầm gật đầu không do dự: \”Đúng, anh đang nói lời đường mật.\”

Trái tim Chúc Du run lên dữ dội. Cậu nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh, giọng nói tràn đầy vui sướng: \”Em cũng vậy! Em siêu thích anh!\”

Tuyết rơi lả tả phủ lên vai họ, từng cơn gió thổi qua mang theo hơi lạnh.

\”Meo!\” Lưu Ba ở dưới chân đột nhiên phát ra tiếng kêu đầy bất mãn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.