Lục Cửu đọc mấy tin nhắn Lục Đình gửi rồi cất điện thoại vào túi.
Chẳng biết trời đổ mưa phùn từ lúc nào, người trên phố dần thưa thớt, ánh đèn đường rọi xuống đất mang lại cảm giác lạnh lẽo.
Hắn đứng ở thềm bệnh viện phủi mưa bụi trên vai, nhân tiện giũ sạch nước trên giày rồi mới vào trong.
Bầy thú cưng bên ngoài vẫn ồn ào như cũ, nhưng tất cả đều được chủ nhân ôm ấp dỗ dành.
Vào thời khắc ấy, chúng không còn là động vật mà là những đứa con được cha mẹ yêu thương.
Lục Cửu rẽ vào góc hành lang rồi đi tới chỗ trong cùng, ở đó chỉ có mỗi con mèo hắn đem tới.
Nó bị nhốt trong lồng ấp, cuộn tròn như quả bóng, hai mắt nhắm nghiền, ngay cả động tác hít thở cũng chẳng nhìn thấy.
Bác sĩ cho nó ăn rồi đặt vào lồng ấp, mọi việc cần làm đều đã làm, có sống được hay không còn phải xem số mệnh của nó.
Lục Cửu ngồi xổm trước lồng ấp, ánh đèn vàng hắt vào khiến gương mặt đầy sẹo của hắn trở nên ôn hòa hơn.
Hắn cúi đầu nhìn sinh vật yếu ớt trước mặt rồi chậm rãi nói: \”Mi được cứu rồi, cậu ấy nghe mi kêu cứu nên tìm mi rất lâu. Cậu ấy lo cho mi lắm, còn gọi điện hỏi thăm mi nữa. Cậu ấy sẽ là một chủ nhân tốt, sẽ luôn yêu thương mi, sẽ không để mi đói, với điều kiện là mi phải sống trước đã.\”
Chẳng biết con mèo trong lồng ấp có nghe hiểu không mà đột nhiên đạp chân rồi phát ra một tiếng kêu yếu ớt.
\”Meo!\”
–
Thẩm Kiều ngủ một giấc đến sáng hôm sau.
Vừa mở mắt ra đã thấy bữa sáng đặt trước mặt.
Dì bếp ở nhà làm món hoành thánh cậu thích nhất, vỏ mỏng nhân nhiều, từng viên tròn vo trôi nổi trong tô, khói bốc nghi ngút.
Lục Đình bế cậu lên khỏi giường, \”Đi đánh răng rồi ra ăn sáng nào.\”
Thẩm Kiều tự đẩy xe lăn vào phòng vệ sinh.
Khi cậu ra thì bác sĩ đã đợi sẵn bên ngoài, tranh thủ đo đường máu và huyết áp trước khi cậu ăn sáng.
Đo xong Lục Đình ấn bông gòn vào đầu ngón tay cậu, đến khi máu ngừng chảy mới cẩn thận xoa xoa.
Thẩm Kiều bình thản thu tay lại, đối với cậu thì bị kim đâm chỉ hơi đau chút xíu thôi.
Cậu háo hức cầm muỗng múc một viên hoành thánh, hương vị ngon đến nỗi khiến cậu híp mắt lại.
Quả nhiên chỉ có dì bếp ở nhà mới biết cậu thích món gì nhất thôi.
\”À phải rồi.\” Cậu hỏi Lục Đình: \”Hôm qua em ngoan ngoãn đi ngủ, hôm nay đã xuất viện được chưa ạ?\”
Lục Đình kéo rèm cửa ra, trời mưa lâm râm, sương mù giăng kín, \”Ăn xong em còn phải truyền thêm hai chai dịch, truyền xong để xem bác sĩ nói thế nào, nếu ông ấy cho phép thì chúng ta sẽ xuất viện.\”
\”Vậy còn con mèo? Nó sao rồi ạ?\”
Bộ đồ bệnh nhân khá rộng so với cậu, tay áo rất dài, cậu vừa xắn lên chưa bao lâu đã tuột xuống, thấy nó sắp rơi vào tô, Lục Đình đưa tay chụp lấy.