[Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia – Chương 76 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia - Chương 76

Lục Đình hờ hững cúp máy.

Anh cầm điện thoại quay lại phòng bệnh.

Nắng chiều rực rỡ rọi vào phòng, trên tủ đầu giường đặt một chiếc laptop, các cổ đông trong video chỉ biết nhìn nhau chứ không dám nói năng gì.

Cho đến khi một bàn tay thon dài kéo ghế ra.

Người đàn ông mặc vest chỉn chu ngồi xuống với vẻ mặt lạnh nhạt, \”Lúc nãy nói đến đâu rồi? Tiếp tục đi.\”

Cổ đông cầm tài liệu liếc trộm vẻ mặt anh qua màn hình rồi mới nói tiếp.

Hai cuộc họp buổi chiều diễn ra liền nhau, chưa đến bốn giờ Lục Đình đã họp xong.

Anh đóng laptop lại rồi đến cạnh cửa sổ nhìn xuống, quả nhiên trông thấy một bóng dáng quen thuộc trong khu vườn dưới lầu.

Tóc búi củ tỏi, mặc đồ bệnh nhân sọc trắng xanh, tránh xa chỗ đông người, đang lom khom tìm gì đó ở góc vườn. Từ góc nhìn của Lục Đình chỉ thấy được cái đầu tròn trịa và cần cổ thon thả trắng nõn của đối phương.

Trời đã vào đông, mặc dù có nắng nhưng giờ này không thể chiếu tới góc vườn, gió nổi lên mang theo từng đợt khí lạnh.

Lục Đình cầm áo khoác xuống lầu.

Thẩm Kiều ngồi cạnh bồn hoa nhìn tới nhìn lui. Trước mặt cậu là một bụi cây được cắt tỉa gọn gàng, cành cây rậm rạp đan vào nhau, lá mọc dày nên chẳng thấy được gì bên trong.

Cậu quay đầu nhìn Lục Cửu đứng sau lưng mình: \”Anh có nghe thấy tiếng gì không?\”

Lục Cửu dỏng tai nghe ngóng rồi lắc đầu: \”Không. Nhưng giờ đã hết nắng, trời lạnh rồi, chúng ta cũng nên về thôi.\”

Thẩm Kiều lay bụi cây, không cam lòng nói: \”Anh thật sự không nghe gì sao? Hình như tôi vừa nghe thấy tiếng kêu trong này thì phải.\”

Lục Cửu vạch bụi cây trước mặt cậu ra, để lộ mặt đất mọc đầy cỏ dại, còn tìm khắp các lùm cây xung quanh nhưng vẫn không phát hiện được gì.

\”Chắc Thẩm tiên sinh nghe nhầm thôi, có lẽ lúc nãy bọn trẻ chơi ở đây.\”

Nghe hắn nói vậy, Thẩm Kiều cũng hoài nghi mình nghe nhầm, đang phân vân nghĩ xem có nên trở về không thì một chiếc áo khoác lên người cậu.

Lục Đình nhìn bồn hoa bị bọn họ xới tung rồi nhíu mày hỏi: \”Hai người đang làm gì vậy?\”

Thẩm Kiều cười ngượng: \”Là thế này, hình như em vừa nghe nhầm, em nghe có tiếng kêu trong bồn hoa nên muốn tới xem thử.\”

Dù là tiếng kêu của ai Lục Đình cũng không có hứng thú, anh kéo kín áo khoác cho Thẩm Kiều rồi nói: \”Ở đây gió mạnh lắm, em vừa hết sốt, tốt nhất là đừng ra gió, chúng ta về thôi.\”

Thẩm Kiều tắm nắng gần một tiếng cũng hơi mệt, nghe vậy thì nắm tay Lục Đình, định theo anh về.

Nhưng vừa đi mấy bước thì tiếng kêu yếu ớt lại vang lên, lần này không chỉ Thẩm Kiều mà Lục Đình và Lục Cửu cũng nghe thấy.

Thẩm Kiều ngẩng đầu nhìn Lục Đình, \”Anh có nghe thấy không? Có tiếng kêu đúng không?\”

Lục Đình \”ừ\” một tiếng, \”Chắc con vật nào ấy mà.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.